CHƯƠNG 7: KHÔNG CÙNG MỘT THẾ GIỚI
MÙA HÈ LẬT ĐỔ ÁNH TRĂNG · Cố Lai Nhất
Dụ Nghi Chi điềm nhiên: “Gọi thế nào cũng được”
Dụ Nghi Chi không đáp.
Dụ Nghi Chi: “Tạm ổn”
Tất Nguyệt: "Thế chẳng lẽ cậu vẫn chưa biết tôi là hạng người gì sao? Mà cậu đòi yêu đương với tôi?"
Ngón tay nàng đặt ngay ngắn trên đầu gối khẽ co lại: “Chưa”
---
Nàng nhìn nữ sinh, hỏi lại: “Tại sao?”
Như đào trắng, như vỏ cam hơi chát, như cỏ mới cắt mùa hè.
Bầu trời đêm đen như mực, vầng trăng vẫn giống như lúc chiều tà, vương chút sắc đỏ nhàn nhạt.
Lúc này, thầy giám thị đứng trên lầu hai tòa Cách Vật gọi: “Dụ Nghi Chi”
Tất Nguyệt cúi nhìn miệng chai sâu thẳm, sữa chua trắng đục còn in hình môi user guest-bf5c6a694c61 đã lấy truyện từ goccuatien nàng. Sữa chua dâu vốn ngọt ngấy, nhưng khi Dụ Nghi Chi đưa chai đến gần mũi cô, lại là hương thanh mát.
Thầy giám thị nói đầy ý tứ: “Nhất Trung bị nhét mấy học sinh như thế này là do chỉ tiêu từ trên, chẳng còn cách nào. Nếu em ấy quấy rầy em, cứ nói với thầy, thầy xử lý. Em ấy với em không cùng thế giới, hư hỏng lắm”
“Mình hỏi chai sữa chua này, cậu uống hay bạn mới của cậu uống?”
Thầy giám thị cười khẩy: “Có vẻ Tất truyện đã bị user guest-bf5c6a694c61 lấy từ goccuatien Nguyệt ở Nhất Trung nổi tiếng thật. Vừa nãy em ấy gây rắc rối cho em à?”
“Cái gì?”
Nữ sinh cảnh giác: nội dung truyện từ goccuatien đã được user guest-bf5c6a694c61 lấy “Ai yêu? Gọi là kết bạn bình thường thôi”
Khóe mắt Tất Nguyệt bản truyện từ goccuatien đã được user guest-bf5c6a694c61 lấy về liếc về chỗ Dụ Nghi Chi vừa đứng. Nàng đã đi mất.
“Nghe bảo thấy kiêu căng quá. Thôi, để Dụ Nghi Chi yên cũng tốt. Nếu cô ấy mà dây vào Tất Nguyệt, tôi cũng khinh cô ấy. Loại như xe buýt công cộng…”
Dụ Văn Thái cười: “Lần này ba từ Thụy Sĩ về, mua cho con nhiều chocolate lắm”
Lúc này bạn bè của nữ sinh kia đã đi đánh cầu lông cả, Dụ Nghi Chi dứt khoát đi về phía cô ta.
Dụ Nghi Chi lặng lẽ nhìn ra cửa sổ.
Tiết một chiều nay lớp 12/1 là thể dục. Khi kỳ thi đại học còn xa, tiết thể dục may mắn chưa bị các môn khác chiếm.
Nữ sinh kia không ngờ một người cao ngạo như Dụ Nghi Chi lại chủ động tìm mình, có chút ngẩn người, nhưng rất nhanh sau đó gương mặt lại khôi phục vẻ rạng rỡ và nụ cười bất cần đời.
“Mẹ kiếp” Tất Nguyệt kẹp nón bảo hiểm dưới cánh tay, liếc Dụ Nghi Chi bằng khóe mắt: “Cậu chuyển đến bao lâu rồi? Gần một tháng đúng không?”
Dụ Nghi Chi đến Nhất Trung chưa lâu, nhưng mỗi lần cô tiếp xúc với Tất Nguyệt, luôn có bạn học hay thầy cô nhắc nhở: “Không cùng thế giới với cậu hay em,” “Hư hỏng lắm”
Tất Nguyệt nhìn nàng bằng vẻ nửa cười nửa không, đôi mắt mèo quyến rũ đầy vẻ hung hãn.
Nữ sinh cười: “Chị ngầu ghê”
CHƯƠNG 7: KHÔNG CÙNG MỘT THẾ GIỚI
“Đúng là số công chúa, hoàn mỹ đến mức mình ghen cũng chẳng nổi, chỉ biết ngưỡng mộ…”
Dụ Nghi Chi: “Ai uống?”
“Không thấy cô ta ngồi cạnh ai à? Học sinh chuyển trường mới lớp 11/7”
Nữ sinh nhận lấy, cười ngọt: user guest-bf5c6a694c61 đã lấy truyện từ goccuatien “Giờ nghỉ chị đến tìm em nhé?”
Dụ Nghi Chi không có hứng thú với các hoạt động tập thể như đánh cầu lông hay bóng bàn. Sau khi chạy xong tám trăm mét, nàng một mình đeo tai nghe đi về phía gốc cây.
Giống như cô gái tên Tất Nguyệt kia, ẩn dưới vẻ ngoài quyến rũ xinh đẹp bản truyện từ goccuatien đã được user guest-bf5c6a694c61 lấy về là sự hung hãn không thể che giấu.
Bạn học thất vọng: “Sao cậu lại không đi? Cậu chẳng bao giờ ăn cùng bọn tớ”
---
Đó là lần đầu tiên cái tên Tất Nguyệt thốt ra từ miệng nàng, thanh khiết lạnh lẽo, như muốn đánh thức ánh trăng đang say ngủ.
“Chẳng trách ba mẹ mình bảo nhà họ Dụ là giàu nhất Thành phố K!”
Thầy giám thị rời đi, Dụ Nghi Chi nhìn trời. Trong hoàng hôn, một vầng trăng mờ nhạt hiện lên, nhuộm sắc máu mơ hồ của ánh chiều tà.
Tất Nguyệt: “Mẹ kiếp, cô ta chắc có vấn đề” Cô chỉ vào thái dương: “Để không cho chị chai sữa chua, cô ta tự mở nắp uống một ngụm rồi mới hỏi chị có muốn không”
Nhất Trung có căn tin, tầng một là siêu thị và chỗ lấy nước bản truyện từ goccuatien đã được user guest-bf5c6a694c61 lấy về nóng, tầng hai là món xào đại trà, tầng ba là món gọi riêng, giá tất nhiên đắt hơn.
Nàng nghĩ:
Dụ Văn Thái: “Ngạn Trạch cũng về cùng ba, nhưng thằng nhóc đó ham chơi, chẳng ra gì. Giá mà nó thông minh bằng nửa con, ba đã bớt nhức đầu”
Tất Nguyệt xấu xa đến mức nào? Còn bản thân nàng thì tốt đẹp đến bao nhiêu?
Bước chân của Dụ Nghi Chi khựng lại một nhịp, rồi nàng bước về phía chiếc xe như không có chuyện gì xảy ra.
“Trời ơi, Bentley, chiếc này gần chục triệu đúng không?”
Dụ Nghi Chi hơi nheo mắt trong làn tóc bị gió thổi bay — nụ cười của nữ sinh này rất giống Tất Nguyệt, đều ngông cuồng, đều phóng túng, nhưng trong mắt nàng lại hoàn toàn khác biệt.
Với Dụ Nghi Chi, tiền chẳng thành vấn đề, nhưng nàng từ chối: “Không đi”
Dụ Nghi Chi nhàn nhạt: “Vâng”
Dụ Văn Thái cười hiền: “Không sao, con xuất sắc quá, khúc nhạc cao siêu thì ít người hòa nhịp. Không kết bạn cũng chẳng sao, trường cũ con cũng toàn ở một mình, đúng không?”
Dụ Nghi Chi lén liếc nhìn một cái. Cạnh Tất Nguyệt là một nữ sinh có ngoại hình rạng rỡ, đang bị Tất Nguyệt khoác vai, cả hai đều cười nói đầy vẻ ngông cuồng.
Thanh khiết và sạch sẽ đến mức không tưởng.
Nàng quẹt thẻ mua sữa chua, mở nắp, uống một ngụm rồi đưa cho Tất Nguyệt.
Nàng không phải không nghe những lời xì xào bàn tán:
Thầy giám thị: “Em không quen với em ấy chứ? Em ấy tên…”
“Tất Nguyệt hôm nay đến căn tin à? Chẳng phải cô ta toàn ăn ngoài sao?”
Nữ sinh giễu: “Đúng là học sinh giỏi có khác”
“Đừng nói thế, Tất Nguyệt với đám ngoài trường thì gọi là tán, còn trong trường thì là ‘kết bạn’. Người ta tuân thủ nội quy user guest-bf5c6a694c61 đã lấy nội dung truyện tại goccuatien trường mà” Giọng đầy châm chọc.
Tất Nguyệt lại khoác vai nữ sinh: “Chị chẳng thèm, bẩn chết. Lát chị ra user guest-bf5c6a694c61 đã lấy truyện từ goccuatien ngoài trường mua cho em”
Nữ sinh kia cười rồi chỉ chỉ vào tai.
Dụ Nghi Chi chẳng để tâm truyện đã bị user guest-bf5c6a694c61 lấy từ goccuatien những lời xì xào sau lưng.
Nữ sinh bỏ đi. Một lúc sau, bên cạnh vang lên tiếng xì xào: “Thấy chưa, tôi bảo đối diện cô ta chẳng có ai mà, chỉ là không muốn ngồi cùng cậu thôi”
Dụ Nghi Chi: “Cậu thích uống chung nội dung truyện từ goccuatien đã được user guest-bf5c6a694c61 lấy với người khác lắm à?”
Nữ sinh bĩu môi: “Kiêu cái gì chứ”
Giữa họ, thật sự có một ranh user guest-bf5c6a694c61 đã lấy nội dung truyện tại goccuatien giới rõ ràng đến vậy à?
Không ngờ lớp 11A7 cũng học thể dục tiết này. Dụ Nghi Chi liếc mắt một cái đã thấy cô nàng rạng rỡ ngồi cùng Tất Nguyệt lúc trưa, đang cầm chai sữa chua dâu vẫy vẫy về phía nàng đầy vẻ đắc ý.
“Tôi thấy Dụ Nghi Chi vẫn đẹp nhất. Sao Tất Nguyệt không tán cô ấy?”
Không có vẻ hung hãn từ trong xương tủy, cũng không có sự quật cường như không gì truyện đã bị user guest-bf5c6a694c61 lấy từ goccuatien có thể quật ngã của Tất Nguyệt.
Tất Nguyệt véo má cô ta: “Chị còn phải qua tiệm xe máy, em đi chơi với bạn thân đi”
Dụ Văn Thái: “Có bạn mới chưa?”
Tất Nguyệt và Dụ Nghi Chi cùng nhìn lên. Thầy giám thị chẳng giấu ánh mắt khinh miệt với Tất Nguyệt, chỉ nói với Dụ Nghi Chi: “Lên đây”
Nắng rất gắt.
Một bạn khác thì thào: “Đừng mời nữa, không thấy người ta khinh bọn bản truyện từ goccuatien đã được user guest-bf5c6a694c61 lấy về mình à? Kiêu căng lắm”
Dụ Nghi Chi: “Cậu uống thì mình nhường. Bạn mới của cậu uống thì không”
Nữ sinh chẳng ngờ Dụ Nghi Chi cũng hỏi lại: truyện đã bị user guest-bf5c6a694c61 lấy từ goccuatien “Sao cô lại yêu Tất Nguyệt?”
“Tiếng Anh”
Dụ Nghi Chi: “Dạ quen, Tất Nguyệt”
Hôm ấy, tâm điểm xì xào ở căn tin không chỉ có Dụ Nghi Chi, mà còn Tất Nguyệt, ngồi giữa căn tin, cười vang.
“Tất Nguyệt muốn tán cô ấy?”
Tất Nguyệt giữ lời, ra ngoài trường mua cho nữ sinh chai sữa chua.
Tất Nguyệt đứng đó, nụ cười quyến rũ: “Bạn học, nhường tôi chút nhé, chai sữa chua dâu này tôi lấy. Cậu lấy vị khác đi”
Dụ Nghi Chi lắc đầu.
“Cô nghe gì?”
Ai hiểu thì hiểu.
Dụ Nghi Chi ôm sách bước đi.
Tất Nguyệt cười khẩy: “Nếu tôi với cô ấy cùng uống thì sao?”
Nàng xuống tầng hai gọi hai món, tìm một bàn góc khuất, vừa ăn vừa đọc sách. Ăn được nửa, một nữ sinh bưng khay đến: “Chào cậu, đối diện có ai ngồi không?”
Cô bỏ chạy thục mạng.
Dụ Văn Thái duỗi người, cánh nội dung truyện từ goccuatien đã được user guest-bf5c6a694c61 lấy tay suýt chạm tóc nàng. Nàng liền né đi.
Dụ Nghi Chi gấp sách, thu dọn khay, đi đến quầy tạp hóa: “Cho một chai sữa chua dâu”
Lại nữa.
Dụ Nghi Chi tháo tai nghe xuống.
“Cậu nói xem Dụ Nghi Chi s user guest-bf5c6a694c61 đã lấy truyện từ goccuatien ao lại thế, vừa xinh đẹp, học giỏi, nhà còn siêu giàu”
Dụ Nghi Chi: “Có”
Khi kết thúc tiết tự học buổi tối, Dụ truyện đã bị user guest-bf5c6a694c61 lấy từ goccuatien Nghi Chi đeo cặp sách đi ra cổng trường. Một chiếc Bentley màu đen đã dừng sẵn ở đó, Dụ Văn Thái ngồi ở ghế sau, hạ cửa kính xe để lộ gương mặt hiền hòa: "Nghi Chi."
Tất Nguyệt kẹp nón bảo hiểm, nghênh ngang rời đi. Dụ Nghi Chi nhìn theo bóng lưng cô một lúc, mới bước về phía thầy giám thị.
Trưa hôm sau, một bạn học gọi Dụ Nghi Chi: “Cùng lên tầng ba ăn cơm không?”
Tất Nguyệt lại lùi về sau nửa bước: "Vãi thật, tôi với cậu thân lắm sao mà đòi uống chung một chai thế này?"
Về đến bàn, nữ sinh hỏi: “Vừa nãy chị nói gì với Dụ Nghi Chi?”
Tất Nguyệt chẳng thèm để tâm, chửi một câu: "Cút đi, cút về bản truyện từ goccuatien đã được user guest-bf5c6a694c61 lấy về thế giới của cậu đi."
Dụ Nghi Chi kéo cửa xe, ngồi xa Dụ Văn Thái.
Dụ Nghi Chi: “Cũng gần đó”
Bình luận chương