0 20

CHƯƠNG 5: DẤU TAY

MÙA HÈ LẬT ĐỔ ÁNH TRĂNG · Cố Lai Nhất

Tục ngữ có câu "Nghèo giữa phố chẳng ai hỏi, giàu tận núi sâu lại có họ hàng xa” Tất Nguyệt không ngờ căn nhà tồi tàn của họ lại có khách, cô hỏi: "Ai vậy ạ?"

Lần đầu tiên cô cảm thấy hơi hoảng hốt. Thiếu nữ kia ghì chặt lấy cô, đôi mắt sâu thẳm như mặt hồ tĩnh lặng nhìn cô trân trân.

Cả lớp im phăng phắc, không một tiếng thở. Ai cũng thấy sát khí lộ rõ trên mặt Tất Nguyệt. Ở Nhất Trung, ai chẳng nghe chuyện Tất Nguyệt đánh nhau tàn nhẫn thế nào. Cô gái chuyển đến hai tuần, không thể không biết.

Cô vứt tàn thuốc rồi bỏ đi, không hề biết ở một góc khuất có một khuôn mặt trắng nõn, thanh truyện đã bị user guest-667ad565b11d lấy từ goccuatien lãnh như ánh trăng sáng, đã chứng kiến toàn bộ quá trình.

Tất Nguyệt ngồi xổm trước mặt Tất nội dung truyện từ goccuatien đã được user guest-667ad565b11d lấy Hồng Ngọc, nhẹ nhàng xoa bóp những vết cào trên cánh tay bà: "Ngứa đến mức không ngủ được phải không? Ngày mai cháu hỏi bác sĩ xem có thuốc nào tốt hơn không”

Hôm nay cũng vậy, ba người đàn ông dần dần sợ hãi, nhìn nhau: "Con mẹ nó, sao lại là một con nhỏ điên?"

Tất Nguyệt thở hổn hển ngồi xuống lề đường, châm một điếu thuốc.

Quyển sách tiếng Anh trong tay nàng vẫn còn dấu giày của Tất Nguyệt, phủi mãi không sạch.

Tối hôm đó cô thật sự tâm trạng không tốt, nên đánh nhau càng tàn nhẫn và bất chấp mạng sống hơn bình thường.

Cô đánh nhau từ trước đến nay đều theo kiểu "giết địch một ngàn, tổn hại tám trăm", dù sao cô là một cô gái, khi đối mặt với đàn ông thì không thể chiếm được lợi thế, cho nên ban đầu thường ở thế hạ phong.

Tất Hồng Ngọc: "Cháu chưa về, sao bà ngủ được?"

---

Những vết thương này là vì giúp A Tuyên mà có, việc cô giúp A Tuyên đương nhiên không đơn giản là chỉ đường, chỉ là sợ Tất Hồng Ngọc lo lắng nên không thể nói ra.

Dù sao, trân trọng mạng sống là bản truyện từ goccuatien đã được user guest-667ad565b11d lấy về điểm yếu của mỗi người.

Tất Nguyệt: “Mẹ kiếp, ai tránh? Tao thật sự không muốn cho cô ta ăn bánh. Chị đây ăn nhiều lắm, đã chia mày một nửa, cô ta mà cắn thêm miếng, tao sao đủ no, mày thấy có đúng không?”

Tất Nguyệt: “Cậu không có miệng à? Không biết nói sao?”

Cô chỉ có thể "vâng" một tiếng.

Đại Đầu áy náy: “Để em đi tiệm tạp hóa mua bánh mì cho chị? Dứa hay đậu đỏ?”

Tất Nguyệt cười lạnh một tiếng: "Được thôi, tao đợi”

"Đừng nói nữa." Tất Nguyệt ngắt lời: "Tao không hứng thú muốn truyện đã bị user guest-667ad565b11d lấy từ goccuatien biết."

Khi Tất Nguyệt về nội dung truyện từ goccuatien đã được user guest-667ad565b11d lấy nhà, cô thấy Tất Hồng Ngọc đang ngồi trước cửa nhà, phe phẩy quạt mo đợi cô.

Cô còn có thời gian đi cứu một con mèo hoang bị túi ni lông quấn chặt bên đường.

Tất Nguyệt user guest-667ad565b11d đã lấy truyện từ goccuatien cười mà mắt không cười: “Muốn tôi nghe lời cậu à? Cậu còn non lắm”

Bà lẩm bẩm rồi đi ngủ, Tất Nguyệt kéo khăn tắm vào phòng tắm.

Những sợi lông tơ như ngọn cỏ nhỏ lay động trong gió, ngưa ngứa, trên làn da trắng ngần in hằn năm dấu ngón tay mờ nhạt.

Cô vừa tắm vòi sen, vừa nhăn nhó vì những vết thương trên người đã hai tuần rồi vẫn chưa lành.

Đại Đầu: "Vậy chị về lớp trước đi, bản truyện từ goccuatien đã được user guest-667ad565b11d lấy về em ra căng tin mua bánh mì cho chị."

Tất Nguyệt cười nói: "Bà nội, đó là những chuyện thuận theo tự nhiên thôi, bà đừng tạo áp lực lớn quá cho cháu”

Tất Nguyệt bực bội hút xong điếu thuốc, cuối cùng không nhịn được mà nói với A Tuyên: "Tôi tên là Tất Nguyệt, số điện thoại là 139xxxxxx89, nếu đám rác rưởi đó còn đến tìm cô gây phiền phức thì cứ gọi cho tôi."

Đợi chiếc xe phun lửa khuất bóng, một nữ sinh đi cạnh Dụ Nghi Chi mới hậm hực: “Cậu đừng để ý cậu ấy. Cậu ấy là học sinh tệ nhất Nhất Trung, chẳng cùng thế giới với chúng ta. Mẹ mình bảo loại bản truyện từ goccuatien đã được user guest-667ad565b11d lấy về người như cậu ấy, thật sự không biết ngày nào chết ngoài đường cũng chẳng ai hay”

Tất Nguyệt vừa hút thuốc vừa đau đến nhăn nhó, A Tuyên cẩn thận rụt rè tiến lại: "Cảm ơn cô”

Chẳng phải chữ, nhưng như một lời nguyền.

Đại Đầu hét bên cạnh: “Ngầu quá, Tất lão đại!”

CHƯƠNG 5: DẤU TAY

Tất Nguyệt quay lại.

Sau khi Đại Đầu chạy đi, Tất Nguyệt ngậm cái bánh kếp, dùng sức vẫy vẫy cổ tay mình.

Trong không khí thoảng qua những cơn gió xao động, ngoài cửa sổ là tiếng ve sầu kêu râm ran đầy bất an, khiến thần kinh người ta thêm phần bực bội.

“Không nhặt thì sao?”

Cô phớt lờ quy định cấm chạy xe trong trường, cố ý tăng tốc khi ngang qua Dụ Nghi Chi, khiến gió cuốn tung mái tóc đen của nàng.

Cũng may lúc này thiếu nữ đã buông cổ tay Tất Nguyệt ra, nếu không một kẻ lão luyện như Tất Nguyệt cũng chẳng biết phải làm sao.

Nói là "phòng tắm" thật ra chỉ là mấy tấm ván gỗ ghép lại thành một công trình trái phép, đặc biệt chật hẹp, máy nước nóng vừa lắp vào là hầu như không xoay người được, mỗi lần Tất Nguyệt tắm mà lơ đễnh, trán lại đập vào máy nước nóng "cốp" một tiếng.

Đợi đến khi ba người bạn của tên biến thái đuổi tới, Tất Nguyệt vung nắm đấm xông lên.

Người già da dẻ khô khốc như vỏ cây, hễ gãi một cái là để lại vệt trắng, da chết bong ra đầy người.

Cô gái: “Nhặt sách tiếng Anh lên”

A Tuyên bị cái khí thế hung dữ của Tất Nguyệt dọa sợ, thu mình một góc không dám lên tiếng.

---

Gió tháng Chín thổi nhẹ, Tất Nguyệt cúi nhìn cổ tay truyện đã bị user guest-667ad565b11d lấy từ goccuatien mình.

Cô gái kỳ lạ.

Tháng Chín, vẫn còn vương cái nóng cuối hè.

Bản thân Tất Nguyệt chỉ phát ra một tiếng cười khẽ như có như không.

Cô giật mạnh tay, cười gượng: “Mẹ kiếp, cô thật sự muốn user guest-667ad565b11d đã lấy truyện từ goccuatien ăn à? Cô là người Trung Quốc không vậy? Tôi nói làm chủ nhà mời cô là khách sáo thôi, hiểu không? Chẳng lẽ cô không nên khách sáo từ chối à?”

Đại Đầu: “À, Tất lão đại, chị không nhặt sách cho cô ta, ngầu thật. Cô ta là cái thá gì mà ra lệnh cho chị? Tên thôi mà, cô ta tên là…”

Tất Hồng Ngọc: "Được được được, bà không tạo áp lực”

Rõ ràng tay thiếu nữ kia lạnh như thế, mà lúc này bản truyện từ goccuatien đã được user guest-667ad565b11d lấy về Tất Nguyệt chẳng hiểu sao lại thấy năm dấu tay đó nóng hầm hập.

Tất Hồng Ngọc bản truyện từ goccuatien đã được user guest-667ad565b11d lấy về nói:⁠​⁠⁠​⁠⁠‌‍​⁠‌​⁠​‌⁠​‍⁠​⁠⁠​‍​⁠‍⁠‌⁠‌​⁠​‌⁠​‌‍⁠​‌⁠​‌⁠‍⁠​‌‍⁠​‍⁠‌‍ "⁠​⁠⁠​⁠⁠‌‍​⁠‌​⁠​‌⁠​‍⁠​⁠⁠​‍​⁠‍⁠‌⁠‌​⁠​‌⁠​‌‍⁠​‌⁠​‌⁠‍⁠​‌‍⁠​‍⁠‌‍Bà không ngứa, đừng phí tiền, tiền đó để dành cho cháu học hành tử tế."

Năm dấu tay nhàn nhạt ấy cứ mãi không tan.

Dưới ánh mắt bình tĩnh của nàng, cô giơ chân đạp mạnh lên quyển sách.

Tất Nguyệt túm cổ áo tên biến thái kéo ra lề đường, vung nắm đấm lên.

---

Tất Nguyệt: "Không sao, để lại thì cứ để lại đi”

Tất Hồng Ngọc: "À đúng rồi, hôm nay nhà có khách đến, mang đến một túi trái cây”

Giọng Tất Hồng Ngọc nghe có vẻ rất mãn nguyện: "Thầy cô muốn dạy thêm thì cháu cứ học thêm, đừng lo lắng cho bà mà về sớm, bà vẫn nhớ lúc cháu mới vào cấp hai, thầy cô còn đặc biệt gọi điện về nhà, nói cháu là học truyện đã bị user guest-667ad565b11d lấy từ goccuatien sinh thông minh nhất mà cô ấy từng gặp”

Nhưng giọng nàng vẫn bình thản: “Chẳng phải cậu muốn biết tên mình à?”

Tiền phu nhân ngầm cho phép hành vi này, bởi vì bà biết Tất Nguyệt thật sự quá nghèo, lại phải chăm sóc một bà nội mù lòa và bệnh tật, nếu thật sự ngày nào cũng ngoan ngoãn đi học ở trường, cả hai đều sẽ chết đói.

Bà dò dẫm nắm lấy tay Tất Nguyệt: "Học hành tử tế, thi cử cho tốt, thi vào một thành phố user guest-667ad565b11d đã lấy nội dung truyện tại goccuatien lớn, cuộc đời của cháu sẽ khác đi”

Đương nhiên đây là một mặt, nhưng còn một mặt khác.

Bởi vì ban ngày hôm đó, bác sĩ đã bảo cô rằng khi Tất Hồng Ngọc ngày càng lớn tuổi, căn bệnh thận lâu nội dung truyện từ goccuatien đã được user guest-667ad565b11d lấy năm lại trở nên trầm trọng hơn.

Trong ánh hoàng hôn, Tất Nguyệt cưỡi chiếc xe máy đỏ rực, giữa ánh mắt khinh bỉ, ngưỡng mộ hoặc cả hai của học sinh toàn trường, gầm vang rời đi.

“Trên sách có viết”

Hai người thuộc hai thế giới bản truyện từ goccuatien đã được user guest-667ad565b11d lấy về so⁠​⁠⁠​⁠⁠‌‍​⁠‌​⁠​‌⁠​‍⁠​⁠⁠​‍​⁠‍⁠‌⁠‌​⁠​‌⁠​‌‍⁠⁠⁠‍⁠⁠⁠⁠​‌‍⁠‌⁠ng song, vốn chẳng bao giờ giao⁠​⁠⁠​⁠⁠‌‍​⁠‌​⁠​‌⁠​‍⁠​⁠⁠​‍​⁠‍⁠‌⁠‌​⁠​‌⁠​‌‍⁠⁠⁠‍⁠⁠⁠⁠​‌‍⁠‌⁠ nhau, giờ đây lần đầu chạm mặt.

Nhiệt độ cơ thể Tất Nguyệt vốn cao, đó là lý do cô chẳng thích mùa hè. Nhưng tay nàng như khối băng, bọc lấy cổ tay cô.

Tất Nguyệt với khuôn mặt đầy vết thương, cười khẩy nhổ một bãi máu xuống đất: "Đến nữa đi”

Tất Nguyệt lạnh giọng nói: "Biến đi, đừng làm phiền tôi, tôi không phải vì cô, là bản thân tôi tâm trạng không tốt”

Tất Hồng Ngọc: "Chỉ đường thôi mà còn mua trái cây đến tận nhà để cảm ơn sao? Khách sáo quá đi mất..”

Tất Nguyệt nhấc cái bánh kẹp, định rời khỏi lớp. Cô gái nói: “Khoan đã”

Tất Nguyệt im lặng một chút.

Tất Nguyệt: "Vậy cháu đi tắm trước đây”

Tất Nguyệt bước nhanh tới: "Bà nội, sao bà còn chưa ngủ?"

Tất Nguyệt tất nhiên không thể nói là vì hôm nay bên đua xe có giải đấu, cô đã vượt qua từng vòng để vào chung kết và kiếm được một khoản kha khá.

Tất Nguyệt cười khẩy.

Tất Hồng Ngọc: "Tên là A Tuyên, cô ấy nói chỉ cần nhắc tên này là cháu sẽ biết, user guest-667ad565b11d đã lấy nội dung truyện tại goccuatien còn nói cảm ơn cháu đã giúp cô ấy, cũng không biết mua gì, đành mua trái cây, bà từ chối mãi, cô ấy cứ nhất định phải để lại”

Đại Đầu: “Tất lão đại, vừa nãy chị tránh cái gì? Em chưa bao giờ thấy chị tránh ai”

Giống như một thiếu nữ trông hiền lành như thế, lúc túm cổ tay cô lại thật là ác, cứ như thể cả đời này cũng không nội dung truyện từ goccuatien đã được user guest-667ad565b11d lấy định buông cô ra vậy.

“Cậu nói gì?” Nụ cười Tất Nguyệt trở nên gượng gạo: user guest-667ad565b11d đã lấy truyện từ goccuatien “Bắt tôi nhặt sách cho cậu? Cậu gan to thật”

Tất Nguyệt lơ đãng: “Tùy”

Lúc này trong mắt Đại Đầu và các bạn học khác, tình cảnh là thế này - một thiếu nữ thanh cao lạnh lùng với mái tóc đen dài xõa ngang vai, mặc bộ đồng phục chỉnh tề, đang nhìn chằm chằm vào một cô nàng có chút nội dung truyện từ goccuatien đã được user guest-667ad565b11d lấy hoảng loạn với mái tóc đỏ rực rỡ và chiếc váy ngắn bó sát.

Tất Nguyệt vẫn còn là học sinh cấp ba nên không thể đi làm chính thức, nhưng khi Tiền phu nhân ở quán rượu quá bận rộn, cô thỉnh thoảng sẽ trốn tiết tự học buổi tối để đến giúp đỡ, kiếm chút tiền.

Khi sách rơi, trang bìa lật user guest-667ad565b11d đã lấy truyện từ goccuatien ra, có ba chữ Tất Nguyệt không nhìn rõ, chắc là tên cô gái. Giờ đây, bị dấu giày bẩn của cô che phủ.

Tất Nguyệt kéo Đại Đầu rời khỏi tòa Cách Vật. Chuông vào tiết một đã vang, nhưng cô chẳng bận tâm, nghênh ngang cùng Đại Đầu đi trên con đường từ sân bóng rổ đến tòa Trí Tri.

Nhưng cô biết rõ, chỉ cần chống đỡ được đợt đầu, đại đa số mọi người sẽ bị khí thế bất chấp mạng sống của cô làm cho sợ hãi mà lùi bước.

Tất Hồng Ngọc: "Cháu đã giúp cô ấy thế nào?"

Thiếu nữ vẫn kẹp chặt lấy cô, gương mặt thanh tú lạnh lùng không chút gợn sóng.

A Tuyên là nhân viên phục vụ mới đến, dáng vẻ dịu dàng thanh tú, ngày đầu tiên đi làm đã bị một người đàn user guest-667ad565b11d đã lấy truyện từ goccuatien ông trung niên bỉ ổi khoảng bốn năm mươi tuổi trêu ghẹo, mặt đỏ bừng như sắp nhỏ máu.

Sau khi tan học buổi chiều, Tất Nguyệt không có ý định ở lại học buổi tối. Cô bị thương nên đã hai tuần không đi đua xe, lúc này cả nội dung truyện từ goccuatien đã được user guest-667ad565b11d lấy người ngứa ngáy khó chịu

Ba người đàn ông chửi bới đỡ bạn rượu say của họ rồi bỏ đi.

Dụ Nghi Chi nghĩ: Không cùng thế giới sao?

Tất Nguyệt: "À thì cô ấy mới chuyển đến Thành phố K, bị lạc đường, vừa hay gặp cháu, cháu đã chỉ đường cho cô ấy”

Tên biến thái say rượu toàn thân bủn rủn, bản thân không có sức chiến đấu, nhưng cũng không phải không có bạn bè: "Con ranh, có giỏi thì đừng chạy, đợi đó!"

Cô gái: “Tự mắt thấy, nhớ sâu hơn”

Tất Hồng Ngọc phe phẩy quạt mo cho cô từng⁠​⁠⁠​⁠⁠‌‍​⁠‌​⁠​‌⁠​‍⁠​⁠⁠​‍​⁠‍⁠‌⁠‌​⁠​‌⁠​‌‍⁠​‌⁠​‌⁠​‌⁠​‌‍⁠​‍⁠‍⁠ cái một:⁠​⁠⁠​⁠⁠‌‍​⁠‌​⁠​‌⁠​‍⁠​⁠⁠​‍​⁠‍⁠‌⁠‌​⁠​‌⁠​‌‍⁠​‌⁠​‌⁠​‌⁠​‌‍⁠​‍⁠‍⁠ "Sao hôm nay cháu về muộn hơn mọi khi? Giáo viên dạy thêm giờ à?"

Đánh giá chương
Trung bình: 0.00/5 · 0 lượt chấm

Bình luận chương

Đăng nhập để gửi bình luận.