0 33

CHƯƠNG 2: KHÚC DẠO ĐẦU (TIẾP THEO)

MÙA HÈ LẬT ĐỔ ÁNH TRĂNG · Cố Lai Nhất

Nữ sinh cười hì hì: "Đào hoa thì sao chứ, với bản truyện từ goccuatien đã được user guest-7f8a53ca8ba4 lấy về người vừa đẹp vừa ngầu như chị ấy, yêu hai tuần cũng đáng đời rồi.".

Cô gọi một người tới hỏi: "Người đâu rồi?"

Giờ đây, phần lớn nhà đã cho thuê, người bản địa còn ở lại chẳng được bao user guest-7f8a53ca8ba4 đã lấy nội dung truyện tại goccuatien nhiêu.

Đi được hai bước, cô lại cúi đầu chửi thề một tiếng "chết tiệt", rồi quay lại, đứng chắn trước mặt người mà vốn dĩ cô định tránh mặt kia.

Hắn cười cầu hòa: "Không không, em không biết là chị."

Gã kia biến sắc: "Con mẹ nó, là chị Tất à? Tao user guest-7f8a53ca8ba4 đã lấy truyện từ goccuatien cứ tưởng bạn gái nhà ai đến cơ chứ."

Cô bưng hai tô mì về phòng mình. Tất Hồng Ngọc vừa lần mò ăn mì, vừa hỏi một câu: "Nghe nói Tiểu Dụ về rồi à?"

CHƯƠNG 2: KHÚC DẠO ĐẦU (TIẾP THEO)

Dọc đường vào, mọi người đều kính cẩn:

Tất Nguyệt nhếch môi.

Tất Nguyệt định quay về văn phòng,⁠‌‍​⁠​⁠⁠‌⁠​⁠‌⁠​‍⁠⁠​⁠⁠​⁠‌⁠‌⁠​⁠‍​⁠‌⁠​‌⁠​‌‍⁠‌⁠‍⁠⁠‌‍⁠​‌‍⁠‍⁠⁠​‍ user guest-7f8a53ca8ba4 đã lấy nội dung truyện tại goccuatien nhưng nghĩ ngợi một hồi, cô lại x⁠‌‍​⁠​⁠⁠‌⁠​⁠‌⁠​‍⁠⁠​⁠⁠​⁠‌⁠‌⁠​⁠‍​⁠‌⁠​‌⁠​‌‍⁠‌⁠‍⁠⁠‌‍⁠​‌‍⁠‍⁠⁠​‍oay người, rẽ vào một nhà vệ sinh..

Một cậu bé chừng bảy, tám tuổi chạy tới, bám vào mép cửa bong tróc sơn gọi: "Chị Tất, chị lại làm món gì ngon thế?"

Sự hung hãn liều mạng.

"Vừa nãy mày huýt sáo à?" Tất Nguyệt cười lười nhác: "Chán sống rồi sao?"

Tất Nguyệt cười mắng: "Tiểu Hổ, chỉ có mày là tham ăn." Nói đoạn, cô múc một chén mì thịt băm ớt xanh nhỏ cho nó.

Tất Nguyệt lách người ngăn nàng lại một chút: "Đừng uống rượu"

Cô xỏ đôi dép lê đi đến trước mặt bà cụ rồi ngồi thụp xuống. Đôi mắt mèo vốn dĩ lúc thì hung dữ, lúc lại quyến rũ, nay lại lộ ra sự dịu dàng yên bình hiếm có. Cô đón lấy chiếc quạt nan trong tay bà, vừa quạt từng nhịp vừa hỏi: "Bà nội, nóng không bà? Cháu đã bảo lắp cái điều hòa rồi mà."

Nhân viên phục vụ qua xem rồi báo lại: "Hắn ta đang tráo rượu ạ."

Cô lại tính sổ sách thêm một lúc, vẫn chẳng ra kết quả gì, thế là cô đẩy cửa đi đến trước phòng Hồng Vận Đường, nhưng chỉ thấy bên trong đã trống không.

Mọi thứ ở đây đều nóng hầm hập, ấm áp, lộn xộn và tràn⁠‌‍​⁠​⁠⁠‌⁠​⁠‌⁠​‍⁠⁠​⁠⁠​⁠‌⁠‌⁠​⁠‍​⁠‌⁠​‌⁠​‌‍⁠‌⁠​⁠​⁠⁠​‌‍⁠​‌ đầy hơi thở cuộc sống, trái ngược hoàn toàn với căn că⁠‌‍​⁠​⁠⁠‌⁠​⁠‌⁠​‍⁠⁠​⁠⁠​⁠‌⁠‌⁠​⁠‍​⁠‌⁠​‌⁠​‌‍⁠‌⁠​⁠​⁠⁠​‌‍⁠​‌n hộ cao cấp đầy đá cẩm thạch lạnh lẽo của Dụ Nghi Chi.

Tất Hồng Ngọc: "Cháu bảo ăn gì thì ăn nấy."

Đang nói thì Tất Nguyệt mặc đồ xong bước ra khỏi phòng user guest-7f8a53ca8ba4 đã lấy nội dung truyện tại goccuatien tắm. Mái tóc vàng nhạt vẫn còn ướt sũng, làn da trắng ngần sau khi tắm xong gần như trở nên bán trong suốt. Tẩy sạch lớp trang điểm đậm, trông cô trẻ ra mấy tuổi.

Trong giới này không ai dám đụng vào Tất Nguyệt, một là vì cô có kiểu liều mạng rất đáng sợ, hai là vì cô rất đào hoa, thay bạn trai bạn gái như thay áo, chẳng ai quen quá hai tuần, cả người cứ như không có trái tim vậy.

Tất Nguyệt xua tay cho cô bé ra ngoài.

Dưới ánh hoàng hôn, cô bỗng mang lại một cảm giác thuần khiết lạ thường.

Mẹ nó: "Giỏi nhỉ! Không sợ máu chứ gì, thế chết mày có sợ không? Cái loại người như cô ta, không chừng có ngày chết gục ngoài đường cũng nên."

"Khụ khụ khụ" Tất Nguyệt suýt thì sặc chết vì một sợi ớt xanh: "Bà nghe ai nói thế?"

Theo lý mà nói đây không phải chuyện vi phạm pháp luật gì, Tất Nguyệt không nên quản. Nhưng khi cô nhìn thấy gã đàn ông cầm chai rượu lủi vào một phòng riêng, thì ngay sau user guest-7f8a53ca8ba4 đã lấy truyện từ goccuatien đó, bên ngoài phòng riêng lại xuất hiện một bóng dáng cao ráo, mảnh mai.

Phục vụ: "Tráo rượu ngoại độ thấp trong chai thành rượu ngoại độ cao, chắc là muốn chuốc say người ta."

Tất Nguyệt lạnh lùng cười một tiếng: "Ngạc nhiên lắm sao? Thấy tôi còn trẻ mà leo nhanh quá à?"

Dụ Nghi Chi nhàn nhạt nói: "Không cần cậu quản."

Địa vị của Tất Nguyệt cũng dần vững chắc sau những lần đối đầu như thế.

Gã đàn ông sợ tiếng huýt sáo user guest-7f8a53ca8ba4 đã lấy nội dung truyện tại goccuatien kia làm phật lòng Tất Nguyệt, lúc thanh toán còn mua thêm hai bao thuốc lá cho cô và Tiểu Bắc.

Sống hơn hai mươi năm, lăn lộn nơi ngõ hẻm, đối mặt đám “đầu trâu mặt ngựa”, cô tự có luật lệ riêng.

Điều này cũng đúng. Khu phố cổ đang chờ cải tạo này có mấy dãy nhà tập thể rệu rã, dây điện chằng chịt giữa không trung như mạng nhện, đâu đâu cũng toát lên vẻ mục nát, suy tàn, giống như khu ổ chuột giữa lòng thành phố.

---

Hai năm trước khi Tất Nguyệt mới điều tới, cũng có kẻ không phục: "Chỉ cái con nhỏ này thôi sao?"

Dù trong thế giới lấy đàn ông làm chủ này, cô là phụ nữ, lại là một người user guest-7f8a53ca8ba4 đã lấy nội dung truyện tại goccuatien phụ nữ mới chỉ hai mươi sáu tuổi.

Tất Nguyệt lạnh mặt quay về văn phòng mình tính sổ sách, tính cả buổi mà chẳng ra đâu vào đâu, cô ném cái user guest-7f8a53ca8ba4 đã lấy nội dung truyện tại goccuatien máy tính xuống rồi gọi một người tới: "Gọi nhân viên phục vụ phòng Hồng Vận Đường lên đây."

Tất Nguyệt phóng xe đến Trác Viễn, dừng trước cửa. Một đàn em chạy ra đỗ xe, cung kính: “Chị Tất!”

Đợi đến khi đi tới chỗ Tất Hồng Ngọc không ngửi thấy mùi được nữa, Tất Nguyệt mới rút một điếu thuốc ra châm rồi ngậm ở đầu môi. Trông cô có vẻ lười nhác, ngổ ngáo và đầy vẻ hung hãn, nhưng khi nấu ăn thì động tác lại rất nhanh nhẹn, gian bếp nhỏ chẳng mấy chốc đã tỏa hương thơm phức.

Nàng đẩy cửa đi vào.

Phục vụ: "Ăn xong rồi, giải tán rồi ạ."

"Tốn tiền vào đấy làm gì." Tất Hồng Ngọc cười híp mắt nói, đôi mắt mù user guest-7f8a53ca8ba4 đã lấy truyện từ goccuatien lòa hiện lên một màu xám đục: "Có tiền đó cháu cứ giữ lấy cho mình, vả lại đường điện của cái nhà cũ này sao mà gánh nổi cái điều hòa nào?"

---

Tất Nguyệt cười user guest-7f8a53ca8ba4 đã lấy nội dung truyện tại goccuatien lạnh càng lớn hơn: "Bàn về ‘bản lĩnh’ thì ai mà bằng Giám đốc Dụ đây chứ?"

Đó cũng là lý do Tiền phu nhân giao quán rượu Trác Viễn cực kỳ khó quản này cho cô – gọi là quán rượu nhưng thực chất nó tích hợp đủ loại công năng từ tiệc tùng thương mại, KTV đến quán bar, khách khứa kéo đến cũng đủ hạng người phức tạp, nhất định phải có một người đầy vẻ hung hăng như cô mới trấn áp được hiện trường.

Cô cầm lấy nón bảo hiểm, lười biếng vẫy tay với Tiểu Bắc: "Đi đây, tao đến quán rượu làm việc đây."

--------

Bà hỏi Tất Nguyệt: "Tiểu Dụ đã về rồi, thì khi nào con truyện đã bị user guest-7f8a53ca8ba4 lấy từ goccuatien bé mới đến thăm bà nhỉ?"

Trong khi Dụ Nghi Chi đang ở công ty họp hành và xử lý các phương án thiết kế, Tất Nguyệt lại ở nhà mình ngủ khì khì. Mãi đến gần trưa, cô mới thò cái đầu bù xù ra khỏi màn.

Sự thật chứng minh lựa chọn của Tiền phu nhân không hề sai. Mỗi lần có kẻ muốn gây hấn đánh nhau ở Trác Viễn, Tất Nguyệt luôn có thủ đoạn để trấn áp. Ngay cả ở thành phố K vốn rất hỗn loạn, Trác Viễn cũng chưa từng để xảy truyện đã bị user guest-7f8a53ca8ba4 lấy từ goccuatien ra một vụ làm ăn bất chính nào, Tiền phu nhân nhờ đó còn trở thành người nộp thuế ưu tú.

Nhưng những gã đàn ông này không giống người thường bên ngoài, họ đều nhìn ra được Tất Nguyệt tuy đang cười nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt, nơi đó chỉ có một vẻ hung hãn.

Căn nhà cô ở là một dãy nhà tập thể cũ kỹ trong khu phố cổ, chẳng biết đã có từ bao nhiêu năm, nhưng chắc chắn là lớn tuổi hơn cô nhiều.

"Cậu ấy bận lắm, chắc user guest-7f8a53ca8ba4 đã lấy nội dung truyện tại goccuatien tạm thời chưa đến được đâu." Vì đôi mắt mù của Tất Hồng Ngọc không nhìn thấy gì, nên sắc mặt Tất Nguyệt chẳng chút kiêng dè, tối sầm lại, đầy sát khí.

Khoảnh khắc nhìn thấy bóng dáng ấy, Tất Nguyệt lập tức quay người đi thẳng ra sau, theo bản năng như muốn né tránh.

Tất Nguyệt: "Mẹ kiếp, ai thèm quản cậu chứ, đừng có để xảy ra chuyện gì bản truyện từ goccuatien đã được user guest-7f8a53ca8ba4 lấy về ở chỗ tôi là được."

Tiểu Hổ hớn hở nhận lấy rồi cảm ơn. Sau khi nó quay về nhà đóng cửa lại, căn nhà cũ không cách âm khiến Tất Nguyệt nghe thấy tiếng mẹ nó mắng nhiếc: "Lại đi xin ăn đấy à? Tao để mày nhịn đói hay sao? Đã bảo bao nhiêu lần là đừng có dính dáng tới loại phụ nữ đó, cô ta là hạng tốt lành gì chứ? Đánh nhau là thấy máu đấy!"

Dụ Nghi Chi đầu tiên hơi thoáng nghi hoặc nhìn cô, rồi nhanh chóng phản ứng lại: "Ồ, user guest-7f8a53ca8ba4 đã lấy nội dung truyện tại goccuatien giờ quán rượu này do cậu quản à."

Tiểu Hổ cãi lại: "Con không sợ máu!"

Ngay lập tức có người dạy dỗ hắn: "Người ta dám đỡ một dao cho Tiền phu nhân đấy, mày dám không?"

Dụ Nghi Chi: "Sẽ không đâu"

Tiểu Bắc, một cậu thanh niên ở tiệm bên cạnh, ném cái mũ bảo hiểm sang: "Chị Tất mà mày cũng dám trêu à? Điên rồi sao."

Một cô bé mặc sườn xám nhanh chóng được gọi tới.

Dụ Nghi Chi lắc đầu: "Không ngạc nhiên, cậu đủ ‘bản lĩnh’ mà."

Tất Nguyệt cười, đứng dậy. “Cháu bảo rồi, giờ cháu không thiếu tiền, bà đừng lo chuyện tiền nong”

Dụ Nghi Chi không muốn dây dưa với user guest-7f8a53ca8ba4 đã lấy truyện từ goccuatien cô, đưa tay định đẩy cửa phòng riêng.

Tất Hồng Ngọc: "Hàng xóm láng giềng đều đang bàn tán chuyện này, bảo con bé về để cải tạo khu nội dung truyện từ goccuatien đã được user guest-7f8a53ca8ba4 lấy phố cổ của mình."

Bà cụ được Tất Nguyệt gọi là "bà nội" này tên là Tất Hồng Ngọc.

Tất Nguyệt: "Cái gã béo đồng nghiệp của cậu chẳng ra cái thứ gì đâu, gã vừa tráo rượu mạnh vào chai rồi đấy, cậu..." Cô nhíu mày, dường như không hài lòng với việc mình quá hiểu rõ về Dụ Nghi Chi: "Cậu không phải không biết uống rượu sao?"

Gã đàn ông cung kính gọi: "Chị Tất"

Con Bot QT Pro Max: vì môi trường và tính cách của Tất Nguyệt nên mình sẽ dịch có xưng hô “mày – tao” ngoài ra sẽ có những đoạn chửi thề cho đúng tính cách (đương nhiên sẽ cố gắng hạn chế tục tĩu nhất có thể)

Khi sửa xe, cô lười mặc đồ bảo hộ. Hôm nay, cô mặc áo phông cổ rộng, quần jeans rách, một bên cổ áo trễ xuống vai, nhưng cô chẳng để tâm, ngậm thuốc, huýt sáo.

Hôm đó Tất Nguyệt đi tuần quanh quán rượu một lượt, phát hiện một gã đàn ông đang lén lút trong góc, cô gọi một người tới: "Để mắt tới gã kia xem, đang làm gì đấy?"

Tất Nguyệt nhướng mày vẻ không quan tâm, dù sao hai nhà cũng ở cách nhau một đoạn, chỉ cần mấy lời này không lọt vào tai Tất Hồng Ngọc là được.

Tiểu Bắc tung hứng bao thuốc: “Chị Tất đúng là đỉnh, mấy hạng người này ai mà chẳng bị chị trị cho phục sát đất”

Tất Nguyệt kinh ngạc: "Chưa á?"

Tất Nguyệt: "Tình hình bên trong thế nào rồi? Có ai say chưa?"

Có lẽ chính Tất Nguyệt cũng giống như một con cá, chẳng ai có thể bắt được cô.

Phục vụ: "Chắc là vậy ạ."

Cô đi về phía nhà bếp dùng chung ở cuối hành lang: "Trưa nay ăn mì thịt băm xào ớt xanh được không bà?"

Tất Nguyệt đưa tay vò tóc – cô vừa mơ thấy Dụ ⁠‌‍​⁠​⁠⁠‌⁠​⁠‌⁠​‍⁠⁠​⁠⁠​⁠‌⁠‌⁠​⁠‍​⁠‌⁠​‌⁠​‌‍⁠‌⁠​⁠‌‍⁠​‌‍⁠​‍Nghi user guest-7f8a53ca8ba4 đã lấy truyện từ goccuatien Chi, cũng may cảnh tượng trước mắt có thể ⁠‌‍​⁠​⁠⁠‌⁠​⁠‌⁠​‍⁠⁠​⁠⁠​⁠‌⁠‌⁠​⁠‍​⁠‌⁠​‌⁠​‌‍⁠‌⁠​⁠‌‍⁠​‌‍⁠​‍nhanh chóng kéo cô ra khỏi giấc mơ khó chịu đó.

“Chị Tất!”

Cô nhớ rõ trước đây Dụ Nghi Chi tuy không đến mức uống một chén nội dung truyện từ goccuatien đã được user guest-7f8a53ca8ba4 lấy đã gục, nhưng ba chai bia chắc chắn là giới hạn rồi.

Cô bạn: "Mày muốn yêu chị ta á? Chị ta đào hoa lắm, chẳng ai quen được quá hai tuần đâu."

Trên vỉa hè, có nữ sinh mặc đồng phục kéo áo bạn cùng lớp hét lên: "Nhìn kìa! Là chị Tất đấy! Muốn yêu chị ấy quá đi mất!"

Tất Nguyệt: "Đi hết rồi sao?"

Cô tiêu sái leo lên chiếc phân khối lớn màu đỏ rực, trông như thể hòa làm một với nó. Chiếc xe giống như một cánh tay hoặc cái chân mọc thêm của cô, được cô điều khiển vô cùng phục tùng, linh hoạt len lỏi giữa dòng xe cộ trên phố phường.

Buổi chiều ve kêu râm ran, Tất Nguyệt dành cả ngày ở tiệm sửa xe máy. Mấy hôm trước, có khách gửi một chiếc xe khó nhằn, cả tiệm chỉ mình cô sửa được.

Cô cười, gật đầu, ném nón bảo hiểm cho hắn.

Giống như một con cá.

Rõ ràng là xinh đẹp quyến rũ, nhưng cổ tay gầy guộc cầm cờ lê lại mang theo vẻ quyết liệt, hòa cùng sự hung hãn đậm nét nơi đáy mắt, dầu máy đầy người cô cũng chẳng màng.

Cô nhìn theo những hạt bụi bay lơ lửng trong không trung, thấy một bà cụ tóc trắng xóa đang ngồi co mình trên chiếc ghế trúc nhỏ, chậm rãi vung vẩy chiếc quạt nan trên tay, nhịp điệu ấy như hòa cùng tiếng ve kêu trên cây.

Tất Nguyệt: "Tráo rượu?"

“Chào, chị Tất!”

Dụ Nghi Chi nhìn cô.

Sửa xong, Tất Nguyệt đứng dậy, thở dài, vứt tàn thuốc, đi vào phòng tắm. Một gã đến sửa xe, ngửi thấy mùi sữa tắm trong hơi nước, nửa đùa cợt huýt sáo.

Cô bé: "Dạ chưa ạ."

Đánh giá chương
Trung bình: 0.00/5 · 0 lượt chấm

Bình luận chương

Đăng nhập để gửi bình luận.