0 68

CHƯƠNG 1: KHÚC DẠO ĐẦU

MÙA HÈ LẬT ĐỔ ÁNH TRĂNG · Cố Lai Nhất

Đại Đầu chửi theo bóng xe: “Con mẹ nó, khoe mẽ cho ai xem? Làm như ai không biết gốc gác mày!”

Đại Đầu là đàn em do chính cô dẫn dắt. Giờ đã quản vài nhà hàng và KTV, được mọi người gọi là “Đầu ca”, nhưng nội dung truyện từ goccuatien đã được user guest-3657f4b2c22b lấy trước mặt Tất Nguyệt vẫn cung kính như xưa. Hắn châm điếu thuốc cho cô. Tất Nguyệt ngậm thuốc, điếu thuốc đung đưa nơi khóe môi. “Sáng sớm chạy tới đây làm gì?”

Người phụ nữ lề mề đứng dậy, lẩm bẩm: “Đã no đâu”

Dọc đường, mọi người cung kính chào nàng. Dụ Nghi Chi nhàn nhạt, chẳng truyện đã bị user guest-3657f4b2c22b lấy từ goccuatien buồn gật đầu. “Nửa tiếng nữa họp sáng”

----------

Nàng làm ngơ những lời xì xào trước khi bước vào:

Ánh nắng buổi sớm len qua khe rèm, rọi vào căn phòng ngủ, hé lộ sự vội vã của ai đó đêm qua, đến cả rèm cửa cũng chẳng kịp kéo kín.

Một đoạn nghiệt duyên, chỉ thế mà thôi.

Tối qua, nàng đã cắn chặt môi dưới không chịu phát ra một tiếng động nào, trơ mắt nhìn người phụ nữ kia đưa ngón tay long lanh ra dưới ánh đèn bàn, ngắm nghía đi ngắm nghía lại như đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật. “Giám đốc Dụ, xem ra cô không lạnh lùng như vẻ ngoài đâu nhỉ”

Tan họp, vị phó giám đốc cười nói đi tới bên cạnh Dụ Nghi Chi⁠⁠⁠​⁠⁠​‍⁠‌‍​⁠​⁠⁠​‌​⁠‍⁠‍​⁠⁠⁠‍⁠‍​⁠‍⁠​‌‍⁠‌⁠⁠‍⁠⁠​‌‍⁠​⁠⁠​‌:⁠⁠⁠​⁠⁠​‍⁠‌‍​⁠​⁠⁠​‌​⁠‍⁠‍​⁠⁠⁠‍⁠‍​⁠‍⁠​‌‍⁠‌⁠⁠‍⁠⁠​‌‍⁠​⁠⁠​‌ "Giám đốc Dụ, tối nay mọi người cùng tụ tập ăn một bữa để đón gió tẩy trần cho cô, cô đừng có không nể mặt nhé."

Vừa bước ra khỏi khu chung cư cao cấp của Dụ truyện đã bị user guest-3657f4b2c22b lấy từ goccuatien Nghi Chi, Tất Nguyệt nheo mắt ngoảnh đầu lại, thấy Đại Đầu đang chạy về phía mình.

“Giám đốc Dụ”

Nàng nhấp từng ngụm cà phê, ngón tay thon dài lướt nhanh trên tablet, xử lý công việc trong nội dung truyện từ goccuatien đã được user guest-3657f4b2c22b lấy ngày. Sáng sớm, nàng đã trang điểm hoàn hảo, ngồi thẳng lưng, tư thế thanh lịch.

Cô cười lười nhác: "Yên tâm, tôi vẫn chưa để người khác phát hiện ra chúng ta có mối quan hệ này đâu."

Cửa thang máy mở ra một tiếng "ting", cô huýt sáo thong dong bước ra ngoài. Tư thế trương dương ấy hệt như lời đe dọa trắng trợn của cô.

Vì thế, trong phòng họp, khi phê bình bản thiết kế, nàng chỉ luận việc, không luận người. Nàng từ Bắc Thành nhảy dù xuống Thành phố K vì dự án cải tạo khu phố cổ.

Con Bot QT Pro Max: Truyện này khi edit sẽ có những đoạn mình phân tách bằng “---”. Thật ra mình không thích tách đoạn kiểu này vì cảm thấy truyện không có tính liền mạch nhưng do bản truyện từ goccuatien đã được user guest-3657f4b2c22b lấy về truyện này tác giả viết hay đan xen giữa quá khứ và hiện tại nên dễ bị rối (ai đọc không kĩ sẽ dễ bị nhầm) vì lúc edit mình cũng bị, một lý do nửa là tác giả chuyển cảnh cũng khá đột ngột nên cũng dễ bị nhầm lẫn.

Thành phố K gần biên giới, đủ loại “đầu trâu mặt ngựa” tụ họp. Nếu hỗn loạn, khó mà dẹp yên. Chẳng hạn như giám đốc tiền nhiệm trước khi Dụ Nghi Chi đến, vì ba năm không xử lý nổi dự án này, đã bị cách chức.

Cả hai đang nói, một chiếc Porsche vụt qua, cuốn theo cơn gió làm mái tóc vàng nhạt của Tất Nguyệt rối tung. Chỉ trong khoảnh khắc đôi mắt mèo bị làn tóc che khuất, Tất Nguyệt mới để lộ vẻ u sầu mà ngay cả Đại Đầu đang đứng sát cạnh truyện đã bị user guest-3657f4b2c22b lấy từ goccuatien cũng không thể nhận ra. Tựa như làn sương buổi sớm, ánh nắng cũng không xuyên nổi, bao trùm lấy cô.

Tất Nguyệt khựng lại, im lặng.

“Phì!” Tất Nguyệt trừng mắt. “Đó là phong cách của tao à?”

Giờ đây, đứng trong ánh nắng sớm, Dụ Nghi Chi khôn⁠⁠⁠​⁠⁠​‍⁠‌‍​⁠​⁠⁠​‌​⁠‍⁠‍​⁠⁠⁠‍⁠‍​⁠‍⁠​‌‍⁠⁠⁠‍⁠⁠​‌‍⁠‌⁠​‌g muốn tâm trí mình tràn ngập những hình ảnh đêm q⁠⁠⁠​⁠⁠​‍⁠‌‍​⁠​⁠⁠​‌​⁠‍⁠‍​⁠⁠⁠‍⁠‍​⁠‍⁠​‌‍⁠⁠⁠‍⁠⁠​‌‍⁠‌⁠​‌ua. Nàng lạnh lùng nói: “Dậy đi, mình còn phải họp”

Ngon thì ngon, nhưng khó cũng thật khó.

Sáng nay trong ánh bình minh, đôi mắt mèo đầy truyện đã bị user guest-3657f4b2c22b lấy từ goccuatien vẻ hung dữ của Tất Nguyệt cứ lảng vảng không thôi trong tâm trí nàng.

Trong bóng tối vang lên tiếng cười vừa lười biếng vừa bản truyện từ goccuatien đã được user guest-3657f4b2c22b lấy về tàn nhẫn của cô.

Điều này khiến sắc mặt nàng không mấy tốt khi ngồi vào bàn ăn sáng.

Gương mặt nàng lạnh lùng như màu đá đen của chiếc áo ngủ, chẳng chút ấm áp. Nàng dứt khoát kéo rèm cửa ra để ánh sáng tràn ngập căn phòng, hành động này không gì khác ngoài mục đích làm thức tỉnh sinh vật còn đang vùi đầu ngủ say trong chăn - chính xác mà nói, là một người phụ nữ khác.

Sự vội vã thể hiện qua khe hở này rõ ràng không hề tương xứng với định vị của mọi người về nàng, cũng như của chính nàng về bản thân mình - đó là một đóa hoa trên đỉnh núi cao, thanh cao lạnh lùng, chẳng thể chạm tới

Nàng phớt lờ những ánh mắt dò xét ngoài phòng họp. “Ở đâu?”

Nhưng Dụ Nghi Chi dậy sớm thật, thang máy chẳng có ai. Nàng hạ giọng: “Mình xuống bãi xe lấy xe, cậu tự đi bộ ra từ tầng một”

Ai mà ngờ được Dụ Nghi Chi mới hai mươi sáu tuổi đã từ trên trời rơi xuống nẫng tay trên.

---

Lời nói đó, ngay vào lúc Dụ Nghi Chi chỉ có thể phục tùng dưới thân cô, rõ ràng đã mang đến một cảm giác mãnh liệt hơn trong sự thẹn thùng và phẫn nộ. Nàng khẽ run rẩy, giận dữ tắt phụt đèn bàn.

Dụ Nghi Chi nhàn nhạt: “Biết chứ, tôi từng học một năm cấp ba ở Thành phố K

Dụ Nghi Chi không ngẩng đầu, lạnh lùng đáp: “Cậu chẳng phải không ăn kiểu sáng thế này sao?”

Tất Nguyệt vừa ngậm thuốc vừa nhai bánh bao, bình thản: “Đâu có, tao đói thôi. Đêm qua tốn sức quá mà”

Dụ Nghi Chi lái Porsche vào bãi xe công ty, xách chiếc túi Hermès giá bằng nửa năm lương truyện đã bị user guest-3657f4b2c22b lấy từ goccuatien của người thường, bước vào văn phòng.

Dụ Nghi Chi lạnh mặt bước ra khỏi nhà, người phụ nữ lẽo đẽo theo sau, cùng chờ thang máy. Lạ bản truyện từ goccuatien đã được user guest-3657f4b2c22b lấy về thay, cả hai đứng cách xa, hơn một người chen vào được. Một bên trông như tinh anh xã hội, bên kia như kẻ vô công rỗi nghề. Nếu có hàng xóm có vô tình bắt gặp, chắc cũng chỉ nghĩ họ chẳng liên quan gì đến nhau.

Cô liếc hai cái bánh bao to đùng trong tay hắn. “Mày mua bánh bao?” Ngẩng lên nhìn tiệm bánh sau lưng. “Tiệm này là cửa hàng nổi tiếng trên mạng à?”

Đại Đầu sững sờ: “Chị Tất, chị không chịu nổi khi em chửi con nhỏ đó à?”

Dĩ nhiên cô sẽ không buông tha nàng như vậy. Cô không cần đèn, vì cô là người user guest-3657f4b2c22b đã lấy truyện từ goccuatien hiểu rõ Dụ Nghi Chi nhất trên đời này, thậm chí còn hiểu nàng hơn chính nàng.

“Từ tổng bộ nhảy dù xuống, mọi người cũng hiểu mà…”, kèm theo những ánh mắt mập mờ.

“Không cần” Cô chậm rãi phả một vòng khói trong nắng sớm. “Tao có cách khác để từ từ xử lý cô ta”

Nàng và Thành phố K có duyên nợ sao?

Cô lười biếng ngồi dậy từ trong chăn, hình xăm bông hồng đầu lâu trên cánh tay đỏ rực đến nhức mắt, trên bờ vai trắng ngần là một vết sẹo sâu chằng chịt, kéo dài mãi về phía xương sống. Giọng cô lười nhác: “Giám đốc Dụ đúng là bận rộn ngàn việc”

Dụ Nghi Chi không để tâm, nhanh nhẹn rửa chén dĩa, xách đôi giày cao gót ra cửa thay. “Cậu còn không đi?”

CHƯƠNG 1: KHÚC DẠO ĐẦU

“Trẻ thế mà đã làm giám đốc thiết kế”

Dụ Nghi Chi gật đầu, phó giám đốc liền đi ra ngoài.

Đại Đầu: “Gì đâu chị! Em user guest-3657f4b2c22b đã lấy nội dung truyện tại goccuatien lo chị bị con nhỏ đó ăn sạch sành sanh…”

Người phụ nữ cười khẩy: “Ừ, lạnh ngắt, nhét kẽ răng còn chẳng user guest-3657f4b2c22b đã lấy nội dung truyện tại goccuatien đủ, làm bộ làm tịch chết đi được”

Trên con đường tới mục tiêu định sẵn, những kẻ này chỉ là lũ kiến thợ xây. Sao phải để tâm lời họ nói?

Chữ “vẫn” có nghĩa là “tạm thời không”.

Một lọn tóc vàng nhạt ló ra khỏi chăn, toát lên vẻ quyến rũ. Khi rèm được kéo, người đó phát ra tiếng “Ưm…” lười biếng, đầy bực dọc, như thể kẻ khiến Dụ Nghi Chi mệt mỏi cả đêm không phải là cô vậy.

Thành phố K, dù nằm ở biên giới phía nam, kinh tế không quá phát triển, nhưng nhờ du lịch và chính sách hỗ trợ dân tộc thiểu số, dự án này trở thành “miếng bánh ngon” trong mắt nhiều công ty lớn.

Phó giám đốc user guest-3657f4b2c22b đã lấy truyện từ goccuatien ngẩn người: "Giám đốc Dụ và Thành phố K còn có duyên nợ như vậy sao? Biết Trác Viễn thì tốt quá rồi, tối nay gặp lại nhé."

“Chắc là đi kèm thái tử thôi”

Tất Nguyệt nhướng mày, cầm hai cái bánh bao từ tay Đại Đầu, một cái nhét vào miệng mình, một cái nhét vào miệng hắn.

Mái tóc đen dài xõa ngang vai, góc mặt lạnh lùng như điêu khắc, sống mũi cao thẳng, thậm chí cả nốt ruồi lệ màu nâu nhạt cách dưới mắt hai phân – tất cả đều toát lên sự hoàn mỹ của nàng.

“Tất lão đại!”

---

Lời mang ý châm chọc, nhưng Dụ Nghi Chi chỉ xem như không nghe thấy.

Nàng rời phòng, đi rửa mặt, thay áo sơ mi trắng và quần tây đen. Bộ đồ đắt tiền với đường cắt tinh tế tôn lên dáng người cao gầy, eo thon, vai vuông sắc nét – thân hình chuẩn người mẫu cao cấp. Nhà nàng có máy pha cà phê chuyên nghiệp. Trong lúc nướng bánh mì, nàng pha một tách cà phê, dù hậu quả của đêm qua vẫn khiến tay nàng run, làm rơi hai giọt cà phê lên bàn.

Sau đó, một khuôn mặt vừa quyến rũ vừa hung dữ, như một chú mèo, lộ ra khỏi chăn với vẻ ngái ngủ: "Dậy sớm thế làm gì? Chẳng lẽ..." Cô đưa ngón tay thon dài của mình ra, ánh mắt đầy ám muội nhìn nàng từ trên xuống dưới một lượt: "Giám đốc Dụ còn muốn làm thêm hiệp nữa?"

Còn người phụ nữ kia, ngồi đối diện, gác chân lên ghế, chân trần, tư thế chẳng ra dáng. Cô mặc váy hai dây, một dây truyện đã bị user guest-3657f4b2c22b lấy từ goccuatien trượt xuống vai, chẳng buồn kéo lên. Tay gãi mái tóc vàng rối bù, gương mặt mộc dưới nắng sớm vẫn chẳng chút tì vết. “Bữa sáng không có phần tôi à?”

Dụ Nghi Chi bị tia nắng ấy đánh thức, nhìn khe hở nhỏ mà lòng bỗng thấy gai mắt. Bởi chính nàng là người kéo rèm tối qua.

Còn vị phó giám đốc vốn luôn nhăm nhe vị trí giám đốc, vì gia đình là người bản địa, có chút quan hệ giữa các phe phái, nên vô cùng tự tin nghĩ rằng vị trí này chắc chắn thuộc về mình.

Tất Nguyệt, dĩ nhiên, chẳng phải lão đại gì. truyện đã bị user guest-3657f4b2c22b lấy từ goccuatien Tiếng “Tất lão đại” là cách đám bạn gọi cô từ thời trung học, vì cái khí thế ngông cuồng, chẳng coi ai ra gì của cô.

Có lẽ, đúng là có.

Dụ Nghi Chi buộc mình không nhìn theo ngón tay ấy.

Nàng chẳng bận tâm.⁠⁠⁠​⁠⁠​‍⁠‌‍​⁠​⁠⁠​‌​⁠‍⁠‍​⁠⁠⁠‍⁠‍​⁠‍⁠​‌‍⁠‌⁠⁠‌⁠​‌‍⁠​‍⁠​⁠ Cừu non user guest-3657f4b2c22b đã lấy truyện từ goccuatien yếu đ⁠⁠⁠​⁠⁠​‍⁠‌‍​⁠​⁠⁠​‌​⁠‍⁠‍​⁠⁠⁠‍⁠‍​⁠‍⁠​‌‍⁠‌⁠⁠‌⁠​‌‍⁠​‍⁠​⁠uối mới thích tụm lại bài xích người khác. Nàng biết điều đó từ lâu.

Đại Đầu: “Chị xử đẹp con nhỏ đó rồi à? Giỏi lắm chị Tất! Loại phụ nữ như cô ta… không được, em nghĩ nội dung truyện từ goccuatien đã được user guest-3657f4b2c22b lấy sao vẫn tức. Bảy năm rồi, vậy mà cô ta dám quay lại! Không tìm người đánh cô ta một trận à?”

Trác Viễn” phó giám đốc đáp. “Cô Dụ không phải người bản địa, chắc không biết? Trác Viễn là quán rượu nổi tiếng ở Thành phố K, hot lắm”

“Giám đốc Dụ, chào buổi sáng”

Lúc Dụ Nghi Chi gập máy tính lại, nàng chợt nghĩ:

Đại Đầu lầm bầm nhỏ : "Mọi phong nội dung truyện từ goccuatien đã được user guest-3657f4b2c22b lấy cách của chị đều là đối với người khác, cứ hễ đụng đến người phụ nữ đó là..."

Nàng rời khỏi giường, không ngờ chân mềm nhũn, đầu ngón chân khẽ cọ vào tấm thảm mềm mại, móng chân lấp lánh tựa xà cừ dưới ánh sáng. Trước khi khoác chiếc áo ngủ lụa bên cạnh giường, lưng nàng trắng ngần ánh lên trong nắng sớm, để lộ đôi xương bướm thanh tú.

Đánh giá chương
Trung bình: 0.00/5 · 0 lượt chấm

Bình luận chương

Đăng nhập để gửi bình luận.