0 22

CHƯƠNG 6: CÁ CƯỢC

MÙA HÈ LẬT ĐỔ ÁNH TRĂNG · Cố Lai Nhất

Tất Nguyệt: “Ông khinh thường tôi không có tiền đúng không? Tôi có tiền”

Tất Nguyệt làm ở quán rượu của Tiền phu nhân một tuần, túi dần có tiền.

Tất Nguyệt quay sang Tần Xung: “Tụi mày đói khát đến thế à, cái hạng làm màu đó mà mấy người cũng có hứng thú à?”

Tiền phu nhân: “Thú vị sao?” Bà xắn tay áo, tháo chuỗi hạt cho Tất Nguyệt xem vết sẹo trên tay: “Vẫn còn thấy thú vị không?”

Cô nhướng mày.

Hôm ấy, cô phóng xe máy về nhà, đến đầu ngõ phanh gấp: “Táo giảm giá à?”

Tất Nguyệt đỡ bà dậy: "Bà có sốt không? Con đi mua thuốc trước, nếu sáng mai vẫn không ổn thì chúng ta đi bệnh viện."

Sáng hôm sau, Tất Nguyệt đến bệnh viện, tìm bác sĩ chữa trị: “Bà nội cháu ngứa đến ngủ không được, bác sĩ có thuốc nào tốt hơn không?”

Chiếc màn trong tầm mắt cô vì dùng quá lâu mà đã ngả vàng, còn vầng trăng ở xa lại sáng trong đến mức không thể nhìn thẳng.

Tần Xung: “Vui mà, mặt cũng đẹp mà”

Bệnh thận bao năm khiến cơ thể bà suy nhược, chỉ một cơn cảm cũng đủ làm bà yếu đến không đi nổi, muốn tự mò vào nhà vệ sinh cũng ngã.

"Hồi trước, bên kia biên giới loạn lạc không biết chừng nào, ta tranh giành làm ăn với người ta, kẻ đó đặt bom trong xe của ta, cũng may ta mạng lớn, một nửa bị tịt ngòi."

Cô nhìn Tiền phu nhân từ trên xuống dưới. Người nhỏ nhắn gầy gò, mặc trường bào lụa thời Hán, ngực đeo chuỗi hạt Phật, cổ tay cũng quấn một chuỗi, trông như tiên phong đạo cốt. Ai ngờ được đây là bà chủ lợi hại.

“Cái gì?”

---

Chiều tan học, Tất Nguyệt phóng xe máy ra cổng trường, thấy Dụ Nghi Chi và Tần Xung đứng dưới gốc cây long não.

Trong nhà lặng ngắt, không ai đáp.

Lần này bệnh Tất Hồng Ngọc nặng thêm, làm nhiều xét nghiệm, mua nhiều thuốc, thẻ cô đã cạn tiền. Nhưng trước mặt nhân viên thu ngân, user guest-5f0d238a3ff6 đã lấy nội dung truyện tại goccuatien cô vẫn cười bất cần, giữ thể diện.

Tên nàng là gì thì liên quan gì đến cô chứ? Cô đã bảo Đại Đầu là không muốn biết rồi mà.

Tối đến khi Tiền nội dung truyện từ goccuatien đã được user guest-5f0d238a3ff6 lấy phu nhân đi xem xét tình hình kinh doanh, thấy Tất Nguyệt ngồi xổm trước cửa quán rượu, hút thuốc.

Chả trách mùa hè nóng bức bà cũng mặc áo dài quần dài, cổ tay đeo chuỗi hạt.

Tất Nguyệt: “Không, cứ trả tiền mặt”

Lạnh lùng như gương mặt Dụ Nghi Chi mà cô đã thấy ở trường ban ngày.

Tất Nguyệt đảo mắt trắng dã: "Tôi làm gì có ba."

---

CHƯƠNG 6: CÁ CƯỢC

Bóng lưng Tiền phu nhân khựng lại.

---

Tất Nguyệt sốt ruột: “Mau kê thuốc đi, không cháu đến trường tiểu học đánh con trai bác sĩ một trận, tin không?”

Hôm ấy đến trường, Tất Nguyệt thấy một đám vây quanh Tần Xung.

Tất Nguyệt nhỏ giọng: “Sao bị thế?”

Tất Nguyệt lườm ông.

Tất Nguyệt tắm xong liền về phòng mình. Căn nhà cũ cách âm quá kém, cô cứ nghe thấy tiếng bà nội Tất Hồng Ngọc gãi ngứa sột soạt ở phòng bên cạnh.

“Cậu có tham gia vụ cá cược của bọn họ không, cược xem ai cưa được mình”

Có lẽ đang đọc sách, chơi đàn piano, hoặc ăn những món bánh tinh xảo như hoa.

Đại Đầu bên cạnh huýt sáo: “Tất lão đại, lên đi!”

Tần Xung không biết nói gì, rồi bỏ đi. Dụ Nghi Chi đứng một mình dưới gốc cây, gió thổi mái tóc đen, sạch sẽ đến lạ, bộ đồng phục rộng thùng thình xấu xí lại bị nàng mặc đẹp lạ thường.

Cô xuống xe, tháo mũ bảo hiểm: “Không, cứ lấy táo giảm giá này”

Bao năm qua, dù có tiền hưu của Tất Hồng Ngọc, trợ cấp hàng tháng sau khi nhận nuôi cô, tiền cô kiếm từ sửa xe máy và thỉnh thoảng làm việc cho Tiền phu nhân, nhưng chi phí thuốc men cho bà vẫn quá cao.

"Mình có thể yêu đương với cậu."

Cô cúi đầu, cẩn thận chọn từng quả táo vào túi, quả tươi hơn cho bà nội, quả kém tươi để phần mình.

Tất Nguyệt là Tất Hồng Ngọc nhận nuôi từ cô nhi viện, không ba không mẹ.⁠​‍​⁠​⁠⁠​​⁠​‌⁠‍⁠⁠⁠‌⁠​⁠‌⁠⁠​⁠​⁠​⁠​⁠⁠​⁠⁠​‌‍⁠​‍⁠​⁠‍⁠⁠​‌‍⁠‍⁠​‌ Nhìn thì hu⁠​‍​⁠​⁠⁠​​⁠​‌⁠‍⁠⁠⁠‌⁠​⁠‌⁠⁠​⁠​⁠​⁠​⁠⁠​⁠⁠​‌‍⁠​‍⁠​⁠‍⁠⁠​‌‍⁠‍⁠​‌ng hăng, nhưng lòng mềm như đậu hũ. Làm bác sĩ, ông đã thấy quá nhiều trường hợp “bệnh lâu chẳng ai chăm”, nhưng cô nhóc này lại chẳng nỡ để bà nội chịu chút khổ nào.

Tất Nguyệt nói như kể chuyện cười: “Bảo đi học thêm thi đấu ấy mà”

Tóm lại, sống một cuộc đời hoàn toàn khác với cô.

Tất Nguyệt: “Hì hì, cháu thông minh quá, vượt bản truyện từ goccuatien đã được user guest-5f0d238a3ff6 lấy về xa mọi người rồi, thầy bảo cháu về tự học”

Tất Nguyệt: “Chơi gì?”

Đại Đầu ghé lại: “Sao thế Tất lão đại? Hai vạn tệ đấy, không lấy thì phí. Chẳng lẽ có con nhỏ nào chị không cưa nổi? Dụ Nghi Chi nhìn bản truyện từ goccuatien đã được user guest-5f0d238a3ff6 lấy về là biết chưa yêu bao giờ, chị xử nó dễ như trở bàn tay”

Cô không biết cái tên thế nào mới xứng với gương mặt đó, chỉ nhớ mang máng trong mấy bài thơ thầy giáo đọc trên lớp có vài chữ rất đẹp

Bác sĩ: “Ngứa là phản ứng bình thường của bệnh thận, thật ra cứ chịu đựng…”

Tất Nguyệt: “Mấy người thích chơi thì chơi, tóm lại tôi chẳng có hứng thú với hạng làm màu đó”

Tất Nguyệt bực bội trở mình, không muốn nhìn ánh trăng nữa, nhưng trong đầu vẫn không kìm được mà nghĩ: Họ Dụ, tên ba chữ, rốt cuộc là gì nhỉ?

Tần Xung: “Tất lão đại, chơi không?”

Tất Nguyệt từ nhỏ tính hoang dã, cũng coi như từng trải, nhưng vết sẹo ngoằn ngoèo như rễ cây trên tay Tiền phu nhân vẫn khiến cô giật mình.

Tất Nguyệt bực dọc đạp chân một cái, nhưng chiếc giường gỗ cũ kỹ quá chật. Cô giờ đã lớn, tay chân dài ra, không cẩn thận, ngón chân đập vào tấm ván, đau điếng.

Tất Nguyệt nửa ngày không nói năng gì.

Cô lao vào, thấy Tất Hồng Ngọc ngã trên sàn.⁠​‍​⁠​⁠⁠​​⁠​‌⁠‍⁠⁠⁠‌⁠​⁠‌⁠⁠​⁠​⁠​⁠​⁠⁠​⁠⁠​‌‍⁠​‍⁠​‍⁠‌⁠​‌‍⁠​⁠⁠​⁠ Tim cô đập thình thịch,⁠​‍​⁠​⁠⁠​​⁠​‌⁠‍⁠⁠⁠‌⁠​⁠‌⁠⁠​⁠​⁠​⁠​⁠⁠​⁠⁠​‌‍⁠​‍⁠​‍⁠‌⁠​‌‍⁠​⁠⁠​⁠ nhưng từ nhỏ đến lớn, cảnh này cô đã trải qua nhiều lần, lúc này tự nhiên giữ được bình tĩnh: “Bà nội đừng lo, cháu gọi cấp cứu ngay”

Vậy nên giờ cô chỉ nghĩ được: Dụ Tiểu Hoa.

Tất Hồng Ngọc: “Không học tối à? Chẳng phải còn lớp thi đấu sao?”

Ông biết Tất Nguyệt không có ba mẹ. Cô một mình chăm bà nội mù lòa đi khám bệnh thận bao năm nay, hoàn cảnh nhà cô ông rõ nhất.

Cô nghênh ngang kéo cặp, ngồi xuống ghế.

Tất Nguyệt phanh gấp, bực bội chửi “chết tiệt”, tháo mũ bảo hiểm, bước tới chỗ Dụ Nghi Chi.

Dụ Làm Màu

Đại Đầu lập tức im bặt.

Hai vạn, với Tất Nguyệt bây giờ đúng là khoản tiền giải được cơn khát.

Tất Nguyệt khẽ nói: “Đứa trẻ có mẹ mới có quyền lựa chọn”

Nhân viên thu ngân nhíu mày: “Cô quét mã trả tiền đi”

“Bà nội hỏi thì sao?”

Tần Xung quay lưng về phía cô, không thấy rõ biểu cảm, nhưng động tác tay chân khoa trương.

Tiền phu nhân cười một tiếng:⁠​‍​⁠​⁠⁠​​⁠​‌⁠‍⁠⁠⁠‌⁠​⁠‌⁠⁠​⁠​⁠​⁠​⁠⁠​⁠⁠​‌‍⁠​‍⁠⁠⁠‌‍⁠​‌‍⁠​‍⁠‍ "⁠​‍​⁠​⁠⁠​​⁠​‌⁠‍⁠⁠⁠‌⁠​⁠‌⁠⁠​⁠​⁠​⁠​⁠⁠​⁠⁠​‌‍⁠​‍⁠⁠⁠‌‍⁠​‌‍⁠​‍⁠‍Cô nhóc này cũng có chút bản lĩnh, nhưng bao nhiêu năm nay ta cũng coi như nhìn cháu lớn lên, ta nói thật lòng một câu, nếu ta có con gái, ta tuyệt đối không để nó chọn con đường này."

Đó là lần đầu Tất Nguyệt nghe tên user guest-5f0d238a3ff6 đã lấy nội dung truyện tại goccuatien Dụ Nghi Chi.

Tần Xung: “Tất lão đại chơi đi, chị thắng là hốt cả hai vạn của em với Chu Viên”

Cô cười tít mắt, ném tàn thuốc, nhảy dựng lên: “Tiền phu nhân, cháu đến làm vài ngày được không?”

Vì Tất Hồng Ngọc bị cảm, không thể rời người chăm sóc, Tất Nguyệt tạm nghỉ làm ở chỗ Tiền phu nhân.

Tất Nguyệt xách nón bảo hiểm cười ngổ ngáo: "Tôi cược thì sao nào? Muốn dạy bảo tôi à?"

Cô đậu xe, huýt sáo về nhà: “Bà nội, xem cháu mua gì này?”

Những lúc hiếm hoi cô xuất hiện ở lớp, cô chỉ ngủ gật. Những cái tên đẹp đẽ chẳng để lại dấu vết trong đầu cô.

Dụ Nghi Chi ngoảnh lại.

Ban ngày cô đến trường lượn một vòng, tiệm sửa xe có khách cô qua nội dung truyện từ goccuatien đã được user guest-5f0d238a3ff6 lấy sửa, tối ngại làm phiền hàng xóm trông bà, cô ở nhà tự mình chăm.

“Cháu không có mẹ”

Cô chửi “chết tiệt”, kéo chăn trùm kín đầu.

Bác sĩ cười: “Tin, tin, tin”

Chẳng biết user guest-5f0d238a3ff6 đã lấy truyện từ goccuatien là hai chữ nào? Nghi Chi (儀知) hay là Nghi Chi (宜之)?

Bác sĩ cười nhìn cô, nhưng trong user guest-5f0d238a3ff6 đã lấy truyện từ goccuatien lòng thở dài.

Dụ Nghi Chi lắc đầu: "Mình nói là nếu cậu cược, mình có thể để cậu thắng."

Tiền phu nhân liếc cô: “Cháu rõ ràng biết user guest-5f0d238a3ff6 đã lấy nội dung truyện tại goccuatien nếu chịu học tử tế, đi thi đấu cũng chẳng phải không thể”

Ông chủ nhiệt tình chào mời: "Ừ ừ, mấy quả này không được tươi lắm, cháu muốn lấy loại tươi thì cân mấy quả này, hàng mới về hôm nay đấy."

Bác sĩ: “Đừng có ở trước mặt ta mà xưng 'tôi' với 'ông' như thế, tuổi tôi đủ làm ba cô rồi đấy”

Tiền phu nhân: "Dưới chân ta cũng có, còn nặng hơn thế này."

---

“Xì, có gì hay ho” Tất Nguyệt cười nịnh nọt: “Vẫn là làm như Tiền phu nhân thú vị hơn”

Tất Nguyệt lạnh mặt: “Không hứng là không hứng, nói chuyện với nó tao thấy buồn nôn”

Từ hồi còn học tiểu học, mỗi lần Tất Hồng Ngọc nhập viện, Tất Nguyệt đã một mình tất bật chăm sóc. Bà nằm viện mấy tháng, cô bé nhỏ xíu xách bình nước nóng, ngày chạy lên xuống mấy chuyến, chưa từng để bà bị lở loét.

Trái tim Tất Nguyệt chìm xuống: “Bà nội?”

Tất Nguyệt cũng không ngủ được, cô nhìn qua khung cửa gỗ mục nát ra vầng trăng ngoài kia.

Tất Nguyệt chạy xuống lầu đóng tiền, moi ra một nắm tiền lẻ.

Tất Hồng Ngọc yếu ớt giơ tay cản: “Đừng gọi, tốn tiền. Bà chỉ hơi cảm thôi”

Chăm sóc bà xong, nội dung truyện từ goccuatien đã được user guest-5f0d238a3ff6 lấy Tất Nguyệt tựa vào ban công thở hắt ra một hơi nhìn ra ngoài.

Tất Nguyệt liếc cậu ta.

Bác sĩ thương Tất Nguyệt. Bao năm nay, tiền thuốc men cho Tất Hồng Ngọc nội dung truyện từ goccuatien đã được user guest-5f0d238a3ff6 lấy không biết đã tiêu tốn bao nhiêu. Ông vốn muốn giúp cô tiết kiệm một chút.

Nàng nhàn nhạt nhìn cô: “Cậu cá không?”

Đêm nay ánh trăng vẫn đẹp.

Tất Nguyệt khịt mũi: “Học cái gì mà học”

Cô chợt nghĩ: Không biết Dụ Làm Màu đang làm gì?

Tiền phu nhân biết cô lại hết tiền, nhưng vẫn hỏi: nội dung truyện từ goccuatien đã được user guest-5f0d238a3ff6 lấy “Không đi học à?”

“Này”

---

Bác sĩ cười: “Con bé này ghê gớm thật. Thực ra có một loại nội dung truyện từ goccuatien đã được user guest-5f0d238a3ff6 lấy thuốc nhập khẩu hiệu quả không tệ, nhưng nó chỉ đơn thuần là giảm ngứa thôi, tính ra thì không kinh tế lắm”

Nói đến hoa khôi kiêu ngạo, trong đầu Tất Nguyệt lập tức hiện lên gương mặt lạnh lùng như trăng thanh ấy.

Đây là tiền cô truyện đã bị user guest-5f0d238a3ff6 lấy từ goccuatien thắng từ trận đua xe tối qua, nguy hiểm kích thích, chỉ nhận tiền mặt.

Hay không thì làm cái tên tương phản nhất là Dụ Đại Tráng

Tần Xung: “Em cá với Chu Viên, xem ai cưa đổ được con nhỏ hoa khôi kiêu ngạo kia, thua trả một vạn tệ”

Gương mặt Dụ Nghi Chi thì thấy rõ, trong gió hoàng hôn như ánh trăng mới mọc, trắng đến chói mắt.

Tần Xung là con ông cháu cha, điển hình của loại công tử bột, vì thành tích quá kém nên bị nhét vào lớp 7. truyện đã bị user guest-5f0d238a3ff6 lấy từ goccuatien Gia đình hắn cũng chẳng quan tâm, dù sao lấy được cái bằng cấp ba rồi tống ra nước ngoài là xong.

Tất Nguyệt mím môi: "Hưởng phúc bao nhiêu thì user guest-5f0d238a3ff6 đã lấy nội dung truyện tại goccuatien phải chịu khổ bấy nhiêu."

Đánh giá chương
Trung bình: 0.00/5 · 0 lượt chấm

Bình luận chương

Đăng nhập để gửi bình luận.