0 37

CHƯƠNG 3: KHÚC DẠO ĐẦU (TIẾP THEO)

MÙA HÈ LẬT ĐỔ ÁNH TRĂNG · Cố Lai Nhất

Cô chẳng giấu sự căm hận, vì bảy năm trước, Dụ Nghi Chi đã làm chuyện ấy.

Bỗng Dụ nội dung truyện từ goccuatien đã được user guest-4059df7fef56 lấy Nghi Chi từ buồng vệ sinh khẽ gọi: “Tất Nguyệt?”

Không ngờ tửu lượng Dụ Nghi Chi giờ tốt thế, gã béo chắc đã tiu nghỉu rời đi. Dù sao Tề Thịnh là tập đoàn lớn, việc nhảy dù của nàng là quyết định từ trụ sở, gã chẳng làm được gì ngoài gây khó dễ.

Trước đây Tất Nguyệt đã từng sập bẫy của Dụ Nghi Chi như thế, cô sẽ không phạm cùng một sai lầm đến lần thứ hai.

Tất Nguyệt cắn chặt điếu thuốc, muốn xua những ký ức từng ấm áp, giờ đau đớn khỏi đầu.

Đó là con bài đủ thành ý. Tất Nguyệt còn thấy, lúc cô nhục mạ Dụ user guest-4059df7fef56 đã lấy truyện từ goccuatien Nghi Chi vào tối qua, nàng đã thực lòng đau đớn.

Dụ Nghi Chi: “Xóa rồi”

Tất Nguyệt biết người bị nhốt bên trong là ai, vì không gian tràn ngập mùi nước hoa trên người Dụ Nghi Chi – đó là mùi gỗ mun trộn lẫn với hổ phách, mang đậm hương vị của quyền lực, lại quyện cùng mùi hương cơ thể của nàng tạo nên một sức hút thanh khiết mà quyến rũ.

Dụ Nghi Chi gọi một tiếng: "Nguyệt"

Dụ Nghi Chi yếu user guest-4059df7fef56 đã lấy nội dung truyện tại goccuatien ớt: “Rốt cuộc cậu có hợp tác với mình không?”

Tất Nguyệt hừ lạnh, như thể “biết ngay mà”.

Cô chỉ không ngờ Dụ Nghi Chi có mặt mũi tìm mình.

---

CHƯƠNG 3: KHÚC DẠO ĐẦU (TIẾP THEO)

Tất Nguyệt hiểu tửu lượng của nàng “luyện” thế nào. Nàng không chỉ tàn nhẫn với người khác, mà với chính bản thân cũng thật mẹ kiếp tàn nhẫn.

Tất Nguyệt tựa lưng vào tường, lạnh lùng nhìn một chiếc chổi lau nhà đang gác ngang tay nắm cửa phòng vệ sinh, khiến người bên trong có đẩy thế nào cũng không mở được.

Nhưng cô vẫn do dự.

Dụ Nghi Chi đưa ra miếng mồi của mình: "Cậu có thể trừng phạt tôi vào bất cứ lúc nào cậu muốn, giống như đêm qua vậy.”

Cô không thấy mình đã khóc, nhưng rất nhiều lần tỉnh dậy, khăn gối đều ướt đẫm.

Tất Nguyệt đưa Dụ Nghi Chi vào viện. Bác sĩ chẩn user guest-4059df7fef56 đã lấy truyện từ goccuatien đoán nàng xuất huyết dạ dày.

Dụ Nghi Chi: “Mình biết cậu hận mình. Vậy, hợp tác với mình, giành dự án cải tạo phố cổ Thành phố K

Chắc là nàng vẫn hơi say nên bị kẻ khác bám đuôi rồi khóa trái trong phòng bao.Nhà vệ sinh này hẻo lánh đến mức nào ư? Cửa vừa đóng lại, Dụ Nghi Chi có gào thét ở đây cũng chẳng gọi được một nhân viên phục vụ nào, chỉ có thể đợi đến sáng mai khi dì lao công tới mới được thả ra

Tất Nguyệt vẫn vô cảm: “Thì đóng đi”

Nhưng nàng nhanh chóng phủ nhận ý nghĩ ấy. Tất Nguyệt ngẩng lên, cười giễu cợt, chẳng đưa quả táo đã gọt, mà tự cắn một miếng giòn rụm. Nụ cười ngông nghênh nhìn nàng: “Giám đốc Dụ, thấy mà chẳng được ăn, dòm miệng có tức không?”

Cô đứng dậy: “Tôi chẳng muốn dây vào loại điên như cậu”

Bác sĩ nhìn Tất Nguyệt từ trên xuống dưới một lượt. Dù sao cái cô nàng du đãng tóc vàng với mảng hình xăm lớn trên vai này, trông chẳng giống người cùng một thế giới với người phụ nữ trong trang phục tinh anh mà cô vừa đưa vào

Tất Nguyệt mặt không cảm xúc: “Thì truyền user guest-4059df7fef56 đã lấy truyện từ goccuatien đi”

Tất Nguyệt đã giật thót mình

Đó là loại nước hoa mà Dụ Nghi Chi cố chấp dùng từ thời cấp ba. Dù mùi hương đầy quyền lực ấy không hề tương xứng với cô thiếu nữ mười tám tuổi năm đó, nhưng nàng vẫn mê mẩn nó một cách lạ kỳ.

---

Tất Nguyệt suýt cắn nát đầu lọc thuốc.

Tất Nguyệt: “Giám đốc Dụ?”

Tất Nguyệt từng dung túng, thậm chí nuôi dưỡng sự kiêu ngạo ấy. Nhưng giờ, nó đâm sâu vào tim cô. Cô lạnh lùng: “Cầu xin tôi mở cửa đi, không thì tối nay cậu sẽ ở đây cả đêm”

Nhưng người đỏ mắt ghen tỵ với Dụ Nghi Chi không chỉ có mình gã béo.

Để đóa hoa cao ngạo khuất phục dưới thân mình – cám dỗ quá lớn. Ngay cả khi yêu nhau nồng nội dung truyện từ goccuatien đã được user guest-4059df7fef56 lấy nhiệt, Dụ Nghi Chi luôn là người chiếm thế chủ động. Nghĩa là cuộc mây mưa đêm qua là lần đầu tiên trong đời, nàng chịu khuất phục trước cô.

Tất Nguyệt: “Giám đốc Dụ, thế cậu trưởng thành lắm à?”

Đang suy nghĩ, Dụ Nghi Chi tựa vào cửa phòng vệ sinh. Đối với Dụ Nghi Chi, đây không phải là một user guest-4059df7fef56 đã lấy truyện từ goccuatien hành động bình thường.

Tất Nguyệt vội quay mặt đi.

“Nếu không, tôi sẽ giết cậu”

Tất Nguyệt: “Mẹ kiếp, cậu không phải đã xóa số tôi rồi chứ?”

Bác sĩ: “Phải đóng tiền trước”

Giọng cô bỗng lạnh băng, không quay đầu, để lại cho Dụ Nghi Chi một bóng lưng lạnh lùng: “Đừng gọi tôi thế nữa”

Tất Nguyệt cúi đầu nhìn, mũi giày cao gót đắt tiền của Dụ Nghi Chi khẽ động đậy, rồi nàng trầm giọng đọc ra một dãy mười một chữ số: “139xxxxxx89”

Chuyện bắt đầu từ tám năm trước.

Cả hai im lặng qua cánh cửa buồng vệ sinh.

Cô dù ngông cuồng, cũng chẳng điên như nàng. Ai ngờ cô gái ngoan ngoãn như Dụ Nghi Chi lại nói những lời ấy.

Cô quăng chiếc chổi lau nhà sang một bên, giật phắt cửa ra. Dụ Nghi Chi mềm nhũn ngã vào lòng cô, mái tóc đen mượt mà cọ vào mặt cô, kèm theo đó là hơi thở ẩm ướt pha lẫn mùi rượu của nàng: "Cầu xin cậu.”

"Kẻ thù" Tất Nguyệt nghiến răng cười nói: "Cho nên cô ta chỉ có thể chết dưới tay tôi, chứ không được chết vì bệnh."

Họ trông giống như hai đường thẳng song song vĩnh viễn chẳng bao giờ giao nhau, không ai biết về những quá khứ thầm kín giữa họ.

Người bên trong dường như đã nhận ra điều user guest-4059df7fef56 đã lấy nội dung truyện tại goccuatien đó, im lặng không còn vùng vẫy, chẳng chút động tĩnh.

Thành phố K ngày đêm chênh lệch nhiệt độ, đêm lạnh hơn nhiều. Mặc đồ ban ngày, bị nhốt cả đêm ở đây cũng đủ run.

Tất Nguyệt cười khẩy trong lòng trẻ con sao”, từ năm cuối cấp, Dụ Nghi Chi luôn nhìn cô như thế.

Tất Nguyệt lặng lẽ rút một điếu thuốc ra ngậm ở đầu môi nhưng không châm lửa, cứ thế nhấp nháy điếu thuốc vì không muốn mùi khói làm lộ vị trí của mình

Tất Nguyệt đến đây vì đoán ra – Dụ Nghi Chi mới nhậm chức, đây chắc là tiệc tiếp đón, nhưng gã béo đổi rượu rõ nội dung truyện từ goccuatien đã được user guest-4059df7fef56 lấy ràng bất mãn với vị giám đốc nhảy dù, muốn chuốc say nàng để bêu xấu.

Tất Nguyệt hiểu tại sao Dụ Nghi Chi tìm cô. Thành phố K hỗn tạp, không có Rắn đầu phố như cô, dựa vào Tiền phu nhân,⁠​‌⁠​⁠​‍⁠‍⁠​⁠​‌​⁠​⁠⁠‌‍​⁠​⁠​⁠​‍​⁠​⁠⁠​‍⁠​⁠⁠​‌‍⁠‍⁠​‌⁠​⁠​‌‍⁠​‌⁠​ những nhà “đinh” ở phố cổ cũng đủ làm nàng mệt mỏi.⁠​‌⁠​⁠​‍⁠‍⁠​⁠​‌​⁠​⁠⁠‌‍​⁠​⁠​⁠​‍​⁠​⁠⁠​‍⁠​⁠⁠​‌‍⁠‍⁠​‌⁠​⁠​‌‍⁠​‌⁠​ Huống chi, dự án này là miếng mồi ngon, nhiều thế lực muốn chen chân.

Không động tĩnh, chỉ nghe hơi thở nàng càng lúc càng gấp.

Bác sĩ chẳng dám hé môi thêm nửa lời

Vào cái năm xa xôi ấy, họ đã truyện đã bị user guest-4059df7fef56 lấy từ goccuatien ⁠​‌⁠​⁠​‍⁠‍⁠​⁠​‌​⁠​⁠⁠‌‍​⁠​⁠​⁠​‍​⁠​⁠⁠​‍⁠​⁠⁠​‌‍⁠‍⁠‌⁠⁠⁠​‌‍⁠‌⁠⁠vô số lần ôm nhau, tóc quấn l⁠​‌⁠​⁠​‍⁠‍⁠​⁠​‌​⁠​⁠⁠‌‍​⁠​⁠​⁠​‍​⁠​⁠⁠​‍⁠​⁠⁠​‌‍⁠‍⁠‌⁠⁠⁠​‌‍⁠‌⁠⁠ấy tóc, triền miên không dứt.

Tất Nguyệt thì là chị đại ngổ ngáo nổi tiếng toàn trường, đội sổ suốt năm, và là "tra nữ" nổi danh với tình sử chưa bao giờ quen ai quá hai tuần.

Dụ Nghi Chi là con gái của nhà giàu nhất thành phố, là người luôn đứng đầu các cuộc thi, là hoa khôi thanh thuần – là "người trong mộng" trong mắt mọi người.

“Cầu xin cậu, Nguyệt”

Dụ Nghi Chi hiểu vì sao Tất Nguyệt hận nàng.

Bác sĩ tưởng chỉ là người qua đường, không ngờ cô chịu trả tiền, tò mò hỏi: “Bạn à?”

Kẻ hại Dụ Nghi Chi không biết nàng còn lựa chọn khác – nhắn tin cho Tất Nguyệt.

Dãy số tuôn ra trơn tru, như khắc sâu vào đầu nàng.

Cô không ngoảnh lại, rời đi.

Cô phóng khoáng ném lõi táo vào thùng rác. Vết user guest-4059df7fef56 đã lấy truyện từ goccuatien mascara dưới mắt lộ rõ sự mệt mỏi vì thức trắng đêm, nhưng miệng vẫn bất cần: “Đi đây”

Tất Nguyệt lạnh lùng cười – sao cô lại quên mất nhỉ, cô quen thuộc mùi truyện đã bị user guest-4059df7fef56 lấy từ goccuatien hương trên người nàng bao nhiêu thì nàng cũng quen thuộc mùi hương trên người cô bấy nhiêu.

Dụ Nghi Chi này quả thực là một con quỷ chơi đùa với lòng người. Một người cao ngạo như thế lại cố tình chỉ để lộ vẻ yếu đuối trước mặt Tất Nguyệt, bản truyện từ goccuatien đã được user guest-4059df7fef56 lấy về giống như một con sói cô độc luôn đề phòng cả thế giới nhưng chỉ để lộ điểm yếu với duy nhất mình cô.

Cô cười lạnh, hỏi: “Nhớ số sao không nhắn tin nhờ tôi? Vì cậu là người đứng trên đỉnh cao, đúng không?”

Và tất cả, đều liên quan đến một cô gái tên Tất Nguyệt.

Tất Nguyệt ngậm thuốc bước tới, đá mạnh một nhát vào cửa phòng vệ sinh: "Giờ mới biết gọi tôi à? Bị người ta nhốt trong này lâu thế rồi, cậu gửi cho tôi một cái tin user guest-4059df7fef56 đã lấy truyện từ goccuatien nhắn thì chết à?"

Dụ Nghi Chi là người có tính rạch ròi rất mạnh, đi vệ sinh cũng thích chọn phòng tận góc khuất không ai tới.

Nàng thoáng ngỡ thời gian quay về bảy năm trước. Khi ấy, mỗi lần nàng ốm đau, Tất Nguyệt luôn bên nàng thế này.

Dụ Nghi Chi: “Đừng trẻ con thế”

Ánh trăng ngoài cửa sổ quyến rũ, đèn nhà vệ sinh mập mờ.

Bác sĩ: “Cần phải truyền dịch”

Đối với cô, Dụ Nghi Chi là vực sâu nguy hiểm, cô sợ mình rơi vào, tan xương nát thịt.

Tất Nguyệt hừ lạnh: “Sắp chết vì bệnh còn nhớ cái dự án user guest-4059df7fef56 đã lấy truyện từ goccuatien bất động sản vớ vẩn, cậu đúng là điên rồi”

Tất Nguyệt đoán, dù trong chai là thuốc độc, Dụ Nghi Chi cũng sẽ uống, rồi gọi xe cấp cứu đưa mình đi rửa ruột. Nàng là người kiêu ngạo đến thế.

Tám năm trước, Dụ Nghi Chi chuyển đến Thành phố K học năm cuối cấp. Nàng không ngờ đời mình lại thay đổi long trời lở đất ở thành phố nhỏ này.

Phòng bệnh lặng ngắt, chỉ còn tiếng nhỏ giọt của bình truyền dịch, tí tách, tí tách.

Nếu nói user guest-4059df7fef56 đã lấy truyện từ goccuatien trước đó cô còn do dự, thì bây giờ cô chỉ muốn rời xa Dụ Nghi Chi càng xa càng tốt.

Dụ Nghi Chi tỉnh lại, mũi ngập mùi thuốc khử trùng, biết mình ở bệnh viện. Nhìn sang, Tất Nguyệt đang ngồi bên giường, cúi đầu gọt táo.

Như tối nay, khi cô báo rượu bị đổi, Dụ Nghi Chi chẳng chút bất ngờ. Nàng biết đây là “Hồng Môn Yến”, biết chỉ có thể dựa vào khí thế để vượt qua.

Cô không muốn đối mặt với sự thật rằng mình đã sớm khắc sâu vào sinh mệnh của Dụ Nghi Chi, cũng giống như cô không muốn thừa user guest-4059df7fef56 đã lấy nội dung truyện tại goccuatien nhận Dụ Nghi Chi đã sớm khắc sâu vào sinh mệnh của mình. Suốt bảy năm qua, dáng vẻ Dụ Nghi Chi cười, lúc nàng im lặng, lúc nàng cúi đầu đọc sách hay lúc nàng giơ tay buộc tóc, cô không biết mình đã mơ thấy bao nhiêu lần.

Cô chẳng có học thức, nhưng nhớ lời Dụ Nghi Chi từng ⁠​‌⁠​⁠​‍⁠‍⁠​⁠​‌​⁠​⁠⁠‌‍​⁠​⁠​⁠​‍​⁠​⁠⁠​‍⁠​⁠⁠​‌‍⁠‍⁠​‌⁠‌‍⁠​‌‍⁠​‌⁠‌‍nói:⁠​‌⁠​⁠​‍⁠‍⁠​⁠​‌​⁠​⁠⁠‌‍​⁠​⁠​⁠​‍​⁠​⁠⁠​‍⁠​⁠⁠​‌‍⁠‍⁠​‌⁠‌‍⁠​‌‍⁠​‌⁠‌‍ “Đấu với ác long quá lâu, chính mình cũng thành ác long; nhìn vào vực sâu quá lâu, vực sâu sẽ nhìn lại”

Thậm chí có lần, Tất Nguyệt cùng Dụ Nghi Chi nằm trên chiếc giường gỗ chật hẹp xem phim tài liệu, nàng nhìn ngai vàng trong Tử Cấm user guest-4059df7fef56 đã lấy truyện từ goccuatien Thành rồi hỏi một câu: "Cậu bảo sau này chúng mình đi du lịch, trốn vào nhà vệ sinh, nửa đêm liệu có lén leo lên ngai vàng ngồi thử được không?”

Đánh giá chương
Trung bình: 0.00/5 · 0 lượt chấm

Bình luận chương

Đăng nhập để gửi bình luận.