CHƯƠNG 7: GHEN TỊ LÀ NỖI ĐAU BIẾT CẮN NGƯỜI
TIẾNG VỌNG CỦA KẺ NHÁT GAN · Kỷ Trường Hạ
"Chị ấy ham muốn sắc đẹp của tớ chắc?"
Sở Hoài Tịch cắn nhẹ đầu lưỡi, cố nén vị chua xót đang dâng lên trong lồng ngực, nàng mỉm cười phụ họa: "Đúng đấy, lần này cậu làm bọn tớ sợ chết khiếp rồi. Đợi cậu khỏe lại, nhất định phải mời tụi này một bữa thịnh soạn để tạ lỗi đấy nhé."
CHƯƠNG 7: GHEN TỊ LÀ NỖI ĐAU BIẾT CẮN NGƯỜI
Từ Dĩ An đoán được nàng đang nghĩ gì, cô dịu dàng nhưng tàn nhẫn nói “Quý Cẩn Khê là bạn của tôi.”
Sau khi Từ Dĩ An rời khỏi phòng bệnh, ánh user guest-347bbbad19a2 đã lấy truyện từ goccuatien mắt Quý Cẩn Khê liền dán chặt vào khuôn mặt Sở Hoài Tịch. Nàng ấy nhìn thấy rõ mồn một sự thất vọng và đau buồn thoáng qua nơi đáy mắt nàng.
Kim giờ đã chỉ sang con số tám,
Nghe vậy, Sở Hoài Tịch ngẩng đầu lên, trong mắt bừng lên tia sáng nhưng rồi lại nhanh chóng lịm đi. Nàng thở dài: "Tớ luôn cảm thấy thái độ của chị ấy đối với tớ rất hờ hững, hờ hững bản truyện từ goccuatien đã được user guest-347bbbad19a2 lấy về đến mức thậm chí còn chẳng bằng người lạ."
Sở Hoài Tịch khẽ đáp một tiếng, nàng nắm chặt lấy tay Quý Cẩn Khê: "Qua đại nạn ắt có hậu phúc, sau này cậu nhất định sẽ bình an, mọi việc đều suôn sẻ."
Sở Hoài Tịch nghĩ đến việc Quý Cẩn Khê đã theo đuổi được một Diệp Nam Chi lạnh lùng như băng, nàng lập tức nội dung truyện từ goccuatien đã được user guest-347bbbad19a2 lấy tươi cười rạng rỡ: "Được, tớ tin cậu. Đợi cậu bình phục rồi phải dạy tớ cách tán đổ Dĩ An đấy."
Trong lòng Từ Dĩ An, Quý Cẩn Khê mới là người quan trọng nhất.
Giọng nàng vừa căng thẳng lại vừa xúc động: "Tạ ơn trời đất, cuối cùng cậu cũng tỉnh rồi! Cậu thấy trong người thế nào?"
Quý Cẩn Khê nhíu mày, nghiêm túc nói: "Cậu đừng bao giờ nghĩ như vậy. Có lẽ cậu không nhận ra, lúc nãy tuy Dĩ An đang nói chuyện với tớ, nhưng khóe mắt cậu ấy vẫn luôn dõi theo cậu đấy."
Từ Dĩ An bước vào rất khẽ, trên tay cô vẫn còn cầm một xấp bệnh án. Thấy Quý Cẩn Khê đã tỉnh, ánh mắt cô thoáng hiện vẻ vui mừng, cô bước nhanh đến bên giường: "Cậu tỉnh rồi à? Thấy trong người user guest-347bbbad19a2 đã lấy truyện từ goccuatien thế nào? Vết thương có đau lắm không?"
Quý Cẩn Khê mỉm cười: "Mượn lời chúc của cậu vậy."
Từ Dĩ An bất lực lườm nhẹ một cái: "Bệnh rồi mà vẫn còn dẻo miệng thế! Lo mà dưỡng bệnh đi, đợi cậu khỏe lại rồi tớ sẽ tính sổ với cậu sau."
Ánh đèn khử trùng phía trên đổ xuống mí mắt Từ Dĩ An một vệt bóng xanh xám, khiến đôi mắt vốn luôn ngậm sương giá này càng thêm phần lạnh lẽo. Nhìn quầng thâm dưới mắt đối phương, Sở Hoài Tịch thò đầu ngón tay mân mê vạt áo blouse trắng của cô: “Ca trực đêm kết thúc rồi mà, chị sao không về nhà nghỉ ngơi?”
-------------
Ánh sáng ban mai tràn qua tấm rèm xanh trắng của phòng bệnh, vỡ thành những vệt vàng lấp lánh trên hàng mi của Sở Hoài Tịch.
"Ừ, tóm gọn hết rồi." Sở Hoài Tịch vẫn chưa hết bàng hoàng: "Tớ nghe Đội trưởng Phương kể lại mà suýt nữa thì sợ chết khiếp! Cậu nói xem, bình thường lanh lợi là thế, tự dưng một mình chạy xuống hầm gửi xe làm gì không biết!"
Quý Cẩn Khê mỉm cười an lòng: "Phải thế chứ! Chúng ta không được suy sụp, không được buồn bã, chúng ta phải dũng cảm theo đuổi tình yêu!"
Thì ra, ghen tị là một nỗi đau biết cắn người.
Từ Dĩ An gật đầu, dịu dàng lặp lại một lần nữa “Quý Cẩn Khê là bạn của tôi, cô ấy rất quan trọng đối với tôi.”
Sở Hoài Tịch muốn tiếp tục ép hỏi cô:
Em có quan trọng với chị không?
Mùi nước khử trùng đột nhiên trở nên nồng nặc. Sở Hoài Tịch nhìn thấy vết nước đậm màu nhòe đi trên vạt áo blouse của cô, chợt nhớ lại đêm qua mình đã nắm chặt lấy vạt áo này mà khóc lóc ra sao. Nghĩ đến cái ôm ấm áp nhưng đầy kiềm chế ấy, khóe môi nàng khẽ cong lên.
Từ Dĩ An nhìn theo bóng lưng buồn bã của Sở Hoài Tịch cho đến khi dáng hình ấy khuất sau góc rẽ, user guest-347bbbad19a2 đã lấy truyện từ goccuatien cô mới đưa tay lên khẽ xoa bờ vai đang cứng đờ của mình.
Quý Cẩn Khê ngoan ngoãn mở to mắt, đảo mắt nhìn quanh một lượt: "Sao tớ lại ở bệnh viện nhỉ?"
Nàng vặn vẹo cổ sang hai bên cho bớt mỏi, lúc này mới phát hiện bản truyện từ goccuatien đã được user guest-347bbbad19a2 lấy về bên bệ cửa sổ đang có một bóng hình thanh mảnh dựa vào.
Nàng ấy khựng lại một nhịp, kinh ngạc hỏi tiếp: "Cậu... cũng đi theo tớ tự vẫn đấy à?"
Màn đêm buông xuống, ánh đèn trong phòng bệnh vàng nhạt và dịu nhẹ.
"Hơn nữa, Dĩ An là kiểu người miệng cứng lòng mềm." Quý Cẩn Khê nói tiếp: "Cậu ấy không nói ra miệng, nhưng trong lòng đều ghi nhớ cả. Những gì cậu đối tốt với cậu ấy, cậu ấy đều hiểu rõ, chỉ là không giỏi bày tỏ mà thôi."
Quý Cẩn Khê khẽ nhếch khóe môi, để lộ nụ cười yếu ớt: "Tiểu Từ, cuối cùng cậu cũng đến rồi! Tớ thấy cả người chẳng còn chút sức lực nào, vết thương thì cũng tạm, chỉ là đói quá thôi."
Em là gì của chị?
Quý Cẩn Khê đưa mắt nhìn quanh bầu không khí gượng gạo giữa hai người, thầm thở dài một tiếng trong lòng: "Tớ biết rồi, cậu mau đi nghỉ ngơi đi, tớ chẳng phải đã không sao rồi sao."
Từ Dĩ An quay người, kéo theo một làn gió thoảng hương tuyết tùng. Hai tay cô đút sâu vào túi áo blouse bản truyện từ goccuatien đã được user guest-347bbbad19a2 lấy về trắng, bờ vai hơi rũ xuống: “Vừa mới đến.”
"Thật sao? Tớ thật sự có thể sao?"
Nàng đi đến bên giường Quý Cẩn Khê, vừa mới cầm chiếc khăn lên thì phía sau bỗng vang lên một giọng nói lạnh lẽo: "Em đang làm gì thế?"
Thấy môi Quý Cẩn Khê khô nẻ, Sở Hoài Tịch nhẹ nhàng hỗ trợ nàng ấy, đưa ly nước trên bàn đến bên môi bạn: "Uống chút nước đi."
Sự tồn tại của em có ý nghĩa gì đối với nội dung truyện từ goccuatien đã được user guest-347bbbad19a2 lấy chị không?
Sở Hoài Tịch bĩu bản truyện từ goccuatien đã được user guest-347bbbad19a2 lấy về môi, lắc đầu: "Tớ không biết."
Sở Hoài Tịch đứng một bên lặng lẽ nhìn Từ Dĩ An. Nghe giọng nói dịu dàng như nước của cô, trong lòng nàng ngổn ngang truyện đã bị user guest-347bbbad19a2 lấy từ goccuatien đủ mọi cung bậc cảm xúc.
Còn em thì sao?
Quý Cẩn Khê thấy vậy thì ngẩn người, đang định hỏi dồn xem hai người họ lại xảy ra truyện đã bị user guest-347bbbad19a2 lấy từ goccuatien chuyện gì, thì cửa phòng bệnh bỗng nhẹ nhàng bị đẩy ra.
Quý Cẩn Khê nắm chặt tay Sở Hoài Tịch, khích lệ: "Khi thích một người thì sẽ luôn lo được lo mất như vậy thôi. Đợi tớ khỏi bệnh, tớ sẽ giúp cậu theo đuổi cậu ấy, đảm bảo sẽ giúp cậu rước được mỹ nhân về dinh!"
Đầu ngón tay tái nhợt của Quý Cẩn Khê co quắp trên ga truyện đã bị user guest-347bbbad19a2 lấy từ goccuatien giường đơn sắc, như người đuối nước vớ được khúc gỗ nổi, nàng ấy nắm chặt lấy cổ tay áo của Từ Dĩ An.
Quý Cẩn Khê chậm rãi quay đầu nhìn về phía phát ra tiếng nói. Thấy Sở Hoài Tịch, nàng ấy khẽ nhíu mày, ngơ ngác hỏi: "Sao cậu lại ở đây?"
"Dĩ nhiên là thật rồi! Tớ là chuyên gia tình cảm mà!" Quý Cẩn Khê nhướng mày: "Người phụ nữ khó tán nhất thế gian này còn bị tớ cưa đổ, huống chi là một Từ Dĩ An bé nhỏ, chẳng phải chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay sao!"
Sở Hoài Tịch nhìn Quý Cẩn Khê đang nằm yếu ớt trên giường bệnh, nghĩ thầm nàng ấy đã nằm cả ngày chắc chắn là người ngợm khó chịu, liền đứng dậy đi bưng một chậu nước ấm, chuẩn bị lau người cho nàng ấy.
"Sắc đẹp cái đầu cậu ấy!" Quý Cẩn Khê lườm nàng một cái: "Gia giáo nhà Dĩ An nghiêm khắc như vậy, cậu ấy có thể tìm đủ mọi lý do để đi cùng cậu, đó chẳng phải là biểu hiện của sự quan tâm sao?"
"Tịch Tịch bảo bối, mau lại đây ngồi đi." Quý Cẩn Khê vỗ vỗ xuống cạnh giường, khẽ gọi.
Quý Cẩn Khê khẽ "ồ" một tiếng, đôi môi khô nẻ run run: "Bọn bắt cóc bị tóm hết rồi à?"
Từ Dĩ An nhẹ nhàng đặt xấp bệnh án xuống, đưa tay kiểm tra tình trạng vết thương của Quý Cẩn Khê. Giọng cô dịu dàng và thân thiết: "Cậu vừa mới phẫu thuật xong, cơ thể còn yếu lắm, phải từ từ thôi. Để tớ đi dặn người chuẩn bị chút đồ ăn lỏng thanh đạm, cậu ăn lót dạ trước đã nhé."
Từ Dĩ An lùi lại nửa bước, rút lại vạt áo của mình. Ánh mắt cô chạm vào đôi mắt thâm quầng của Sở Hoài Tịch rồi nhanh chóng dời đi, nhìn sang chỗ khác: “Đi ăn gì đó đi.”
Sở Hoài Tịch cười khổ lắc đầu: "Cậu không cần an ủi tớ, tớ hiểu cả mà. Đối với chị ấy, tớ chẳng có chút trọng lượng nào."
"Này..." Sở Hoài Tịch vốn vẫn túc trực bên giường bệnh, đưa tay quơ quơ trước mắt Quý Cẩn Khê.
“Đi ăn sáng đi.” Môi mỏng của Từ Dĩ An khẽ khép mở, giọng cô như tuyết rơi trên dây đàn, “Ở đây có y tá trực rồi.”
Sở Hoài Tịch nghe tiếng thì quay đầu lại, nàng vô thức đứng dậy, nhường bản truyện từ goccuatien đã được user guest-347bbbad19a2 lấy về vị trí sát giường nhất cho Từ Dĩ An đang không giấu nổi sự quan tâm.
Quý Cẩn Khê đưa tay ra nắm lấy tay Sở Hoài Tịch: "Cậu đừng nghĩ ngợi nhiều, Dĩ An là người chậm chạp trong chuyện tình cảm, chứ không phải không quan tâm cậu đâu."
Con Bot QT Pro Max: Quý Cẩn Khê: “moá bỏ công làm mai cho hai đứa xong giờ lại lấy mình ra ghen bóng ghen gió”
Đầu óc nàng còn nặng trĩu, mơ màng sau giấc ngủ, vừa tỉnh giấc vẫn còn chút mơ hồ. Nàng vô thức kiểm tra tình hình của Quý Cẩn Khê, sau khi xác nhận bạn mình đã thở đều, thần kinh căng thẳng mới được thả lỏng đôi chút.
Từ Dĩ An ngẩn ra, động tác trên tay hơi khựng lại, nhưng ngay sau đó cô lại tiếp tục kiểm tra như không có chuyện gì xảy ra: "Cậu đừng lo hão cho tớ nữa, chăm sóc tốt cho bản thân mình mới là việc quan trọng nhất."
Nhưng nàng biết, Từ Dĩ An bản truyện từ goccuatien đã được user guest-347bbbad19a2 lấy về sẽ không bao giờ trả lời những câu hỏi này.
“Từ Dĩ An?” Giọng Sở Hoài Tịch như nước ấm ngâm truyện đã bị user guest-347bbbad19a2 lấy từ goccuatien lá bạc hà, mang theo chút mệt mỏi khàn đặc, “Chị sao lại ở đây? Đến lâu chưa? Sao không gọi em dậy?”
Sở Hoài Tịch cắn môi, hít một hơi thật sâu rồi nói: "Tớ cũng không biết mình bị làm sao nữa, cứ luôn không kiềm chế được mà suy nghĩ quá nhiều. Tớ rất sợ mình đã dốc hết toàn truyện đã bị user guest-347bbbad19a2 lấy từ goccuatien lực, nhưng đến cuối cùng vẫn chẳng thể nắm giữ được trái tim chị ấy."
Sở Hoài Tịch im lặng không nói gì, trong đầu nàng hiện về cảnh tượng Từ Dĩ An an ủi mình đêm qua, cùng với ánh mắt kiên định của cô lúc đó.
Người ấy đứng ngược sáng, khuôn mặt thanh vắng như sương mai chìm khuất trong bóng tối, chỉ có tấm thẻ tên trên ngực phản chiếu những tia sáng bạc vụn vặt.
Có phải vì lo lắng cho em không?
Sở Hoài Tịch liếc nhìn Quý Cẩn Khê đang nằm trên giường bệnh, nàng cảm thấy sự ghen tị của mình lúc này thật quá hèn hạ, rồi lặng lẽ rời khỏi phòng.
Quý Cẩn Khê chậm rãi mở mắt, nhìn trân trân lên trần nhà trắng đến lóa mắt. Gương mặt nàng ấy hiện rõ vẻ mơ hồ, dường như đã mất đi khái bản truyện từ goccuatien đã được user guest-347bbbad19a2 lấy về niệm thời gian, chẳng rõ mình đang ở chốn nao.
“Từ Dĩ An” Giọng nàng nhẹ đến mức như ánh sáng xanh lá cây nhấp nháy của thiết bị phòng chăm sóc đặc biệt “Chị vì sao không về nhà nghỉ ngơi?”
Sở Hoài Tịch lùi lại nửa bước. Nàng nhíu mày nhìn Từ Dĩ An cúi người xuống, những sợi tóc mai của cô rủ xuống, vô tình lướt qua hõm cổ Quý Cẩn Khê. Nàng đột nhiên cảm thấy nơi cổ họng dâng lên một mùi máu tanh nồng.
Nói xong, ánh mắt nàng ấy đảo qua đảo lại giữa hai người, trong mắt thoáng qua một tia tinh quái: "Nhưng mà Dĩ An này, cậu phải user guest-347bbbad19a2 đã lấy nội dung truyện tại goccuatien ăn nhiều vào đấy, vạn nhất mấy ngày này cậu mà gầy đi, có người lại trách tớ cho xem."
Quý Cẩn Khê nhấp từng ngụm nước nhỏ, mắt vẫn đưa đi tìm kiếm: "Tiểu Từ đâu rồi?"
Sở Hoài Tịch chậm rãi bước tới ngồi xuống, nàng cúi đầu, như đang cố che giấu điều gì đó.
Quý Cẩn Khê mỉm cười gật đầu: "Được thôi, đợi tớ xuất viện, hai người muốn ăn gì cứ tùy ý chọn."
"Xin lỗi nhé, làm cậu lo lắng rồi." Quý Cẩn Khê gượng nở một nụ cười yếu ớt: "Đám người đó đã có mưu đồ hại tớ, có trốn cũng không thoát được. Thôi thì lần này coi như đại nạn không chết."
Sở Hoài Tịch ngẩn ra một chút rồi nhanh chóng phản ứng lại. Nàng vừa buồn cười vừa bực mình lườm Quý Cẩn Khê một cái: "Tự vẫn cái đầu cậu ấy! Mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ, đây là bệnh viện, không phải thiên đường đâu!"
Quý Cẩn Khê nhìn sang Sở Hoài Tịch, dường như nội dung truyện từ goccuatien đã được user guest-347bbbad19a2 lấy đã nhận ra điều gì đó, cô liền lên tiếng trêu chọc: "Tiểu Từ, cậu đột nhiên dịu dàng thế này làm tớ thấy không quen chút nào. Đây là ưu đãi đặc biệt dành riêng cho bệnh nhân đấy à?"
"Nói nhảm, cậu bị thương không ở bệnh viện thì còn muốn ở đâu nữa?" Sở Hoài Tịch vẫn chưa hoàn hồn, nàng nhíu chặt đôi mày giải thích: "Cậu vừa ngất đi không lâu thì cảnh sát đã giải cứu được cậu từ tay bọn bắt cóc rồi."
Bất chợt, chiếc máy theo dõi bệnh nhân phát ra tiếng còi báo động chói tai. Khi Từ Dĩ An vội vàng quay người, vạt áo cô lướt qua mu bàn tay Sở Hoài Tịch, nhẹ hẫng như cánh bướm lướt qua đỉnh núi băng tuyết.
Chị già lỗi thời còn cứ hù dọa mình!
Sở Hoài Tịch nâng cổ tay nhìn thoáng qua đồng hồ, rồi bước về phía Từ Dĩ An.
Sở Hoài Tịch đã quá quen với việc Từ Dĩ An lảng tránh vấn đề, nàng cười khổ một tiếng, ánh mắt dừng trên lưng cô: "Cậu không biết bác sĩ Từ lo cho cậu thế nào đâu, chắc là cả đêm qua chị ấy chẳng hề chợp mắt."
Liệu có một chút lý do nào là vì muốn ở bên em không?
Sự xa cách có chủ đích của cô khiến Sở Hoài Tịch đột nhiên nảy sinh khao khát mãnh liệt. Nàng muốn vén chiếc áo blouse trắng kia lên, dùng môi lưỡi mình mà dò xét kỹ càng những mạch máu xanh nhạt nơi xương quai xanh của cô.
"Cậu đúng là người trong cuộc nên mới u mê đấy." Quý Cẩn Khê khẽ chọc chọc vào mu bàn tay đang căng cứng của Sở Hoài Tịch: "Bình thường Dĩ An vốn ít nói, cách thể hiện sự quan tâm cũng rất kín đáo. Nhưng cậu thử nghĩ xem, nếu cậu ấy thật sự không quan tâm, không thích cậu, thì tại sao lại đồng ý làm bạn giường với cậu chứ?"
Đúng là cả đêm cô không hề chợp mắt, nhưng không hoàn toàn là vì Quý Cẩn Khê. Từ Dĩ An không nhìn Sở Hoài Tịch, cô cầm lấy hồ sơ bệnh án, dặn dò Quý Cẩn Khê: "Nghỉ ngơi cho tốt đi, có chỗ nào không khỏe thì gọi tớ bất cứ lúc nào."
Sở Hoài Tịch không từ bỏ ý định, nàng nắm lấy tay Từ Dĩ An, mạnh mẽ truy vấn, “Vậy nên chị ở đây chỉ vì Quý Cẩn Khê thôi sao?”
Hai người giằng co trong im lặng. Trong một khoảnh khắc, phòng bệnh tĩnh mịch đến mức chỉ còn lại tiếng tích tắc khô khốc phát ra từ máy móc.
Sở Hoài Tịch đứng thẳng dậy, vươn vai. Nàng ngạc nhiên nhận ra mình đã dựa vào tường ngủ lâu đến thế mà toàn thân lại không hề đau nhức.
Mình đã nói mà, uống rượu thì uống rượu chứ, thể chất của mình vẫn rất tốt!
Bình luận chương