CHƯƠNG 7: SAO LẠI LÀ CẬU ẤY?
BẠN THÂN THẲNG NỮ MẮC CHỨNG KHÁT KHAO ĐỤNG CHẠM · Kim Kha
Lệ Na đi đến trước mặt cô, nhìn vào mắt cô, giọng điệu rất chân thành: “Tôi biết cậu đang trốn ai, ngày hôm qua nhất định đã xảy ra chuyện khiến cậu rất không vui. Cậu bản truyện từ goccuatien đã được user guest-7d577bf258ee lấy về không muốn rước thêm rắc rối tôi đều hiểu được, chúng ta có thể không nhắc đến chuyện trước kia nữa.”
Điện thoại đột nhiên rung hai tiếng. Ứng Nguyện giật mình phát hiện, trước đây cô vậy mà còn đặc biệt đặt thông báo riêng cho tin nhắn của Dị Thiểm Thiểm.
Lông tơ của Ứng Nguyện gần như dựng hết lên. Theo bản năng, cô lại nhìn trái nhìn phải, nhìn trước nhìn sau. Lệ Na cũng nhìn theo cô.
Ứng Nguyện: [Được]
Dị Thiểm Thiểm nhìn về phía Lệ Na, giống như đến tận lúc này mới phát hiện ra nàng ấy.
“Ứng Nguyện…” Nàng ấy hạ giọng nhưng vẫn không giấu được bản truyện từ goccuatien đã được user guest-7d577bf258ee lấy về vẻ hưng phấn gọi cô, “Cậu thật sự ở đây à?”
Cuối cùng Lệ Na cũng ăn được bữa cơm này cùng Ứng Nguyện.
Ứng Nguyện do dự: “Tôi… không vội.”
Ứng Nguyện tiếp tục tận hưởng khoảng thời gian yên tĩnh của mình. Thật ra việc không nhiều đến vậy, nhưng Ứng Nguyện không định về sớm. Làm xong, cô liền cuộn mình trên sofa đọc sách.
Ứng Nguyện: “…”
Dị Thiểm Thiểm: [Không biết nói gì thì không cần nói đâu bảo bối, dù sao, bất ngờ đang chờ cậu rồi…]
“A, tốt quá!” Lệ Na rất vui.
Ứng Nguyện: “????”
Ăn cơm xong, Ứng Nguyện theo thói quen đến thư viện. Lệ Na đeo cặp đi cùng cô.
Ứng Nguyện trước đây từng làm qua công việc này rồi nên rất thành user guest-7d577bf258ee đã lấy nội dung truyện tại goccuatien thạo. Cô vùi đầu vào đống tư liệu, phân môn biệt loại sắp xếp theo mốc thời gian, còn thuận tay lau sạch lớp bụi bặm bám trên các bìa hồ sơ.
[Ứng Nguyện, bây giờ cậu bận xong rồi chứ?]
---------------------
Lệ Na cũng không phải đồ ngốc. Nàng ấy nhìn trái nhìn phải văn phòng gọn gàng, lại nhìn Ứng Nguyện với vẻ mặt “tôi có nỗi niềm khó nói”, đột nhiên lộ ra vẻ vô cùng đau lòng: “Có phải cậu đang trốn người không?”
Ứng Nguyện thật sự kinh ngạc đến không gì sánh được. Cô thế nào cũng không ngờ user guest-7d577bf258ee đã lấy truyện từ goccuatien Lệ Na sẽ chạy đến văn phòng khoa tìm cô. Tình bạn cùng lớp của bọn cô… từ khi nào đã tiến triển nhanh đến mức này vậy?
Ứng Nguyện: “!!!!”
Nhưng có Lệ Na thì không giống nữa. Chỉ cần Lệ Na giống như nàng ấy đã hứa, dính lấy cô mọi lúc mọi nơi, vậy Dị Thiểm Thiểm sẽ hoàn toàn không có cơ hội.
“Tôi hỏi lớp trưởng đó.” Nàng ấy nói, “Cậu còn bao lâu nữa? Còn bao nhiêu việc chưa xong, tôi có thể giúp cậu một tay.”
[Hạng hai, huy chương bạc đó.]
Ứng Nguyện hạ quyết tâm.
Dị Thiểm Thiểm không trả lời tin nhắn của Ứng Nguyện.
Ứng Nguyện: [Ở văn phòng khoa, giúp thầy cô sắp bản truyện từ goccuatien đã được user guest-7d577bf258ee lấy về xếp tài liệu.]
[Tôi không sao, đã xin nghỉ với cố vấn rồi.]
Đợi đến khi Ứng Nguyện cầm điện thoại lên lần nữa, thứ nhìn thấy vẫn là tin nhắn mới từ Lệ Na.
“Sao lại là cậu ấy?” Câu này hỏi Ứng Nguyện.
“Ừ” Ứng Nguyện không biết cảm xúc của mình trong giây này rốt cuộc là mất mát hay yên lòng.
Phía bên này diễn ra rất suôn sẻ, Ứng Nguyện cảm thấy rất truyện đã bị user guest-7d577bf258ee lấy từ goccuatien hài lòng.
Ứng Nguyện phát ra một tiếng khô khốc nơi cổ họng: “Hả?”
Lệ Na: [Khi nào mới xong? Ăn trưa chung không?]
Nụ cười trên mặt nàng biến mất, mắt hơi nheo lại, mày cũng nhíu lên.
Ngón tay đang gõ chữ của Ứng Nguyện bỗng khựng lại, cô truyện đã bị user guest-7d577bf258ee lấy từ goccuatien đang do dử không biết nên trả lời thế nào, thì đột nhiên có tiếng bước chân rón rén từ ngoài hành lang tiến lại gần, rồi cánh cửa văn phòng đang khép hờ bị gõ vang.
Ứng Nguyện tay trái cầm sách, tay phải cầm ly nước, trông rất thong dong: “…Ừm, đã… gần xong rồi…”
[Bây giờ, mình có bất ngờ muốn chia sẻ với cậu!]
Điều khiến cô ngạc nhiên là vài tin nhắn mới khác, đến từ bạn cùng lớp Lệ Na, người sau khi lịch sự thêm WeChat thì chưa từng liên lạc bao giờ.
Đợi đến khi cô cầm điện thoại lên lần nữa, đã đến giờ cơm trưa. Trong điện thoại không có cuộc gọi nhỡ, giao diện WeChat với Dị Thiểm Thiểm cũng vẫn dừng lại ở tối qua.
Hành lang ký túc dần trở nên náo nhiệt. Mọi người đều mặc áo lớp, đi về phía sân vận động. Ứng Nguyện nhét hai quyển sách vào túi, đến văn phòng khoa.
[Sắp xong chưa?]
Cả tòa nhà nhỏ ba tầng lặng ngắt, trong hành lang không có một bóng người.
Đều là sự quan tâm giúp đỡ yêu thương giữa bạn học với nhau, Ứng Nguyện nên trả lời một chút.
Dị Thiểm Thiểm: [Mình nhìn thấy cậu rồi nhé… Đang nhập nè.]
Ứng Nguyện: !
Không hay không biết, thời gian đã trôi qua rất lâu.
Cô vừa hay phải giữ khoảng cách với Dị Thiểm Thiểm. Nếu mỗi ngày đều tìm cớ giống hôm nay thì cũng rất mệt.
Quan trọng nhất là trong cùng một sân trường, Dị Thiểm Thiểm có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, có mặt ở khắp nơi. Sự trốn tránh của cô cũng không thể kín kẽ ba trăm sáu mươi độ không góc chết được.
Không phải chứ, mấy nữ sinh đại học này bị gắn máy dò trên đầu à? Một giây đã bóc trần chính xác chuyện riêng của người khác rồi????
Nàng nhìn Ứng Nguyện, cong mắt, hô lớn một tiếng: “Surprise! Phần hậu mãi siêu mạnh đến từ đội cổ vũ đại hội thể thao đây!”
[Mình rất hiểu chuyện mà, hôm nay cả ngày không làm phiền cậu đâu nhé…]
Ứng Nguyện nhanh chóng thoát khỏi khung trò chuyện.
Sân vận user guest-7d577bf258ee đã lấy nội dung truyện tại goccuatien động rất ồn, văn phòng khoa rất yên tĩnh.
[Cậu có chuyện gì sao? Xin nghỉ chưa?]
Ứng Nguyện cảm thấy như vậy cũng xem như bình thường.
Lệ Na sợ đến mức “a” lên một user guest-7d577bf258ee đã lấy nội dung truyện tại goccuatien tiếng. Ứng Nguyện mở to mắt, giữa tiếng tim đập dữ dội, đối diện với ánh mắt Dị Thiểm Thiểm.
[Ứng Nguyện Ứng Nguyện, đại hội thể thao kết thúc rồi, đến phần biểu diễn bế mạc rồi, có đội cổ vũ nhảy đó, cậu không đến xem à?]
Con BOT QT Pro Max: thấy mịa Ứng Nguyện rồi 😌
Chỉ là đọc sách chưa được bao lâu, Lệ Na đã ngủ mất, ngủ một mạch đến lúc thư viện sắp đóng cửa.
Có lẽ... cô có thể lợi dụng điều này một chút.
Lại thêm hôm nay cô không đi đại hội thể thao, càng khiến Lệ Na tin sâu thêm vào suy nghĩ này. Cho nên bây giờ, Lệ Na nhảy ra, cảm thấy mình có trách nhiệm và nghĩa vụ bảo vệ cô.
Lời tuy nói như vậy, nhưng Lệ Na rõ ràng user guest-7d577bf258ee đã lấy truyện từ goccuatien cũng căng thẳng lên.
Ứng Nguyện: “Nhưng chuyện này đừng để bất cứ truyện đã bị user guest-7d577bf258ee lấy từ goccuatien ai khác biết.”
Ứng Nguyện suy nghĩ một chút, cảm thấy nói cho Lệ Na chắc chắn không sao. Dù sao người cô cần đề phòng chỉ có Dị Thiểm Thiểm, mà sau chuyện hôm qua, Lệ Na và Dị Thiểm Thiểm chắc chắn sẽ không thông đồng với nhau.
Ứng Nguyện user guest-7d577bf258ee đã lấy nội dung truyện tại goccuatien lập tức ngẩng đầu nhìn xung quanh. Bốn phía không có bóng dáng Dị Thiểm Thiểm.
Ứng Nguyện nghĩ.
Từ hôm nay trở đi, cô chính là một người phụ nữ xấu xa đùa giỡn người khác.
Hai người chọn một quán ăn gần đó. Lệ Na vừa bước vào đã quan sát trái phải.
Thế nhưng ngay ở khúc rẽ cuối cùng, nơi có một cây hải đường nở đầy hoa rất đẹp, đột nhiên nhảy ra một người càng đẹp hơn.
Cậu lại biết cái gì rồi????
Lệ Na: “Sau này, tôi đều sẽ ở bên cậu. Chúng ta cùng đi học, cùng ăn cơm, cùng tan học về ký túc xá. Cậu muốn đến thư viện, tôi cũng có thể đi. Chúng ta ở bên nhau cả ngày, chỉ cần không để cậu đi một mình, người kia sẽ không còn cơ hội bắt nạt cậu nữa.”
Lệ Na gửi một biểu cảm cố user guest-7d577bf258ee đã lấy truyện từ goccuatien lên, cuộc trò chuyện của hai người đến đây thì kết thúc.
Ứng Nguyện rốt cuộc cũng hiểu ra logic của Lệ Na rồi, Lệ Na vẫn đinh ninh rằng ngày hôm qua Dị Thiểm Thiểm đã bắt nạt cô.
Trong mơ có hơi rối loạn, nhưng cô vẫn ngủ một mạch đến sáng.
Trong điện thoại không an toàn nữa rồi. Dị Thiểm Thiểm đang vui vẻ nhảy nhót trong điện thoại của cô.
Ứng Nguyện: [Thầy cô chuẩn bị cơm hộp rồi, ăn xong là phải làm tiếp ngay. Xong hẳn chắc cũng đến tối, khá nhiều việc.]
Cứ làm vậy đi.
Ngón tay Ứng Nguyện đặt trong khung trò chuyện, không biết lúc này có nên trả lời tin nhắn của Dị Thiểm Thiểm không.
Ứng Nguyện: “…”
Lệ Na vẫn nhanh như cũ, giống như sống luôn trong WeChat vậy:
Khi làm kiểu việc này, trong lòng rất yên tĩnh.
“Bùm!” một tiếng thật lớn, vô số dải ruy băng màu từ trên trời rơi xuống, phản chiếu ánh đèn đường ngả vàng, cánh hoa rậm rạp, nổ ra một thế giới rực rỡ sắc màu.
Lệ Na cùng cô bước xuống bậc thang, đi về phía khu ký túc xá.
Lệ Na gật đầu: “Cho nên điều tôi có thể làm chỉ có, ở bên cạnh nội dung truyện từ goccuatien đã được user guest-7d577bf258ee lấy cậu.”
Lệ Na: “Đó là đương nhiên.”
Dù sao Dị Thiểm Thiểm một chút cũng không muốn để lộ quan hệ giữa hai người trước mặt người ngoài.
[Ăn tối không?]
Ứng Nguyện: [Đẹp]
Ứng Nguyện không trả lời kịp. Lệ Na cũng không nản lòng, phía sau còn quay vài video đội cổ vũ nhảy gửi cho cô xem.
Một đoạn đường ngắn ngủi, hai người đi mà nhìn đâu cũng thấy nguy hiểm. Đến khi sắp tới khu ký túc xá, cả hai mới dần thả lỏng.
[Ứng Nguyện, khi nào rảnh thì truyện đã bị user guest-7d577bf258ee lấy từ goccuatien trả lời tin nhắn của tôi nhé, tôi hơi lo cho cậu.]
Mắt Lệ Na đảo quanh một vòng. Thấy trong văn phòng không có ai, nàng ấy liền mạnh dạn bước vào.
Bước ra khỏi phòng vệ sinh, truyện đã bị user guest-7d577bf258ee lấy từ goccuatien Ứng Nguyện bấm mở nhóm việc làm thêm của trường, tìm một công việc tạm thời ở trong đó.
Thời gian lặng lẽ trôi qua, ánh mặt trời dần ngả về tây.
Vốn dĩ cô chỉ báo cho Dị Thiểm Thiểm một tiếng, nói trước với nàng để nàng chuẩn bị. Như vậy lúc Dị Thiểm Thiểm thật sự cần gấp, nàng sẽ tìm cách khác để giải quyết.
Ứng Nguyện nhìn sang, nửa cái đầu của Lệ Na ló ra từ khe cửa.
[Cậu không sao thì tốt quá. Bây giờ cậu đang ở đâu?]
[Ứng user guest-7d577bf258ee đã lấy truyện từ goccuatien Nguyện, hôm nay cậu không đến sân vận động à?]
Ứng Nguyện thở dài một hơi, cô trả lời Lệ Na: “Tôi chấp nhận đề nghị của cậu.”
“Đừng căng thẳng.” Lệ Na an ủi cô, “Tôi ở bên cậu mà.”
Ứng Nguyện: Lờ mờ có dự cảm không lành.
Là một bạn học tốt.
Lệ Na: [Ồ ồ, vậy cậu đừng vất vả quá, làm một lúc thì nghỉ một chút.]
Ứng Nguyện đứng dậy: “Cùng đi ăn tối đi.”
Lệ Na xua xua tay, dáng vẻ vô cùng thấu hiểu: “Cậu không muốn nói thì không cần nói, không cần trả lời câu hỏi của tôi, tôi đều biết.”
Mọi thứ được sắp xếp ổn thỏa, Ứng Nguyện lặng lẽ ăn bữa tối Dị Thiểm Thiểm đưa đến. Sau đó lên giường ngủ.
Lệ Na: “Nhưng chuyện này bắt nguồn từ tôi, tôi không thể mặc kệ. Tôi sẽ không làm chuyện bốc đồng gì nữa. Tối qua tôi đã nghĩ cả đêm, tôi biết rất nhiều chuyện không phải chỉ dựa vào hai chúng ta là có thể chống lại được. Chúng ta quá nhỏ bé.”
[Tốt quá, lấy được hạng mấy vậy?]
Giúp các giảng viên trong học viện sắp xếp lại tư liệu văn phòng, như vậy ngày mai cô có thể nội dung truyện từ goccuatien đã được user guest-7d577bf258ee lấy quang minh chính đại trốn khỏi đại hội thể thao.
Sao lại có cảm nội dung truyện từ goccuatien đã được user guest-7d577bf258ee lấy giác, đề bài sai rồi, nhưng đáp án lại đúng vậy.
Ứng Nguyện không thể nói nên lời.
Cô rơi vào im lặng, mà Lệ Na cũng yên tĩnh chờ cô suy nghĩ.
“An toàn.” Lệ Na nói.
Thật ra… cũng không phải là không được.
Mà sau khi Lệ Na nhìn rõ người đến là ai, hệ thống ngôn ngữ của nàng ấy đã sụp đổ, nàng ấy hét lên: “Cậu làm gì vậy! Tại sao lại hù người ta như thế!”
[Khoa chúng ta cuối cùng cũng lấy được huy chương rồi, không ngờ là ném lao.]
Ánh mắt đầy nhiệt tình, đầy tinh quái, vừa ngây thơ lại vừa ngang bướng hệt như một đứa trẻ của Dị Thiểm Thiểm.
[Lớp trưởng nói không tham gia đại hội thể thao sẽ bị trừ điểm rèn luyện, lát nữa còn điểm danh nữa.]
“Sao lại là cậu ấy nữa?” Khi lặp lại, giọng điệu đã trở nên hung dữ.
Hai người lại cùng đi ra ngoài. Bậc thang bên ngoài thư viện vẫn dài như vậy, gió đêm mùa xuân vẫn ấm áp như vậy, chỉ là sau khi quan sát, Lệ Na vẫn nói với Ứng Nguyện: “An toàn!”
Cũng khá tốt.
Ứng Nguyện: “…”
CHƯƠNG 7: SAO LẠI LÀ CẬU ẤY?
Ứng Nguyện bị ý nghĩ lóe lên trong đầu mình dọa giật mình.
Lệ Na trả lời rất nhanh, gần như giây tiếp user guest-7d577bf258ee đã lấy truyện từ goccuatien theo đã nhảy ra:
“Vậy tốt quá!” Lệ Na vỗ tay, “Đi ăn cơm!”
Bình luận chương