0 91

CHƯƠNG 1: TIN ĐỒN

BÓNG ĐÊM VÀ NGƯỜI · Cố Lai Nhất

Một cô gái tóc ngắn ngang vai, mái bằng mỏng nhẹ, cúi đầu đứng trước mặt nàng, user guest-bfeafc21c4cc đã lấy truyện từ goccuatien mười ngón tay xoắn vào nhau như mấy sợi dây rối, cuối cùng mới lí nhí thốt ra: “Đàn chị”

Thầy giáo đi ngang qua nàng: “Tốt lắm, rất tốt!”

Cố Hiểu Trì không đáp, không giải thích, bình thản dựng bảng vẽ.

Cố Hiểu Trì user guest-bfeafc21c4cc đã lấy nội dung truyện tại goccuatien quay lại, vẫn không chút ý cười: “Tặng người khác đi, tôi thật sự không cần.”

Mọi người cười rộ lên.

Cô gái tóc ngắn khẽ nói, giọng run run: “Em là Quản Mạn, tân sinh viên năm nhất, từ trước khi thi vào đây đã ngưỡng mộ đàn chị.”

Gọi là thì thầm, nhưng âm lượng lớn đến mức bản truyện từ goccuatien đã được user guest-bfeafc21c4cc lấy về Cố Hiểu Trì nghe rõ từng chữ.

Bị nắng chiếu rát, Cố Hiểu Trì cảm thấy nhức đầu.

Thầy Vương như thường lệ, xua tay: “Người ta muốn kín đáo, em không cần biết đâu.”

Hoàn cảnh của Cố Hiểu Trì đặc biệt, nhà nghèo khó, từ nhỏ sống cùng bà nội mù lòa. Dù có học bổng, nàng vẫn không đủ tiền học phí và sinh hoạt.

- Cố Lai Nhất thích nhân vật chính có bà bị mù hay gì ta, mới dịch bộ kia Tất Nguyệt có bà nội mù xong.

Chuông vào lớp vang lên, thầy giáo ôm một bức tượng bản truyện từ goccuatien đã được user guest-bfeafc21c4cc lấy về t​⁠‍​⁠​⁠​⁠​‍​⁠‌​⁠​⁠​⁠⁠⁠‍⁠‌​⁠⁠⁠​‌​⁠⁠​⁠⁠⁠​‌‍⁠‌⁠​⁠‌‍⁠​⁠⁠​⁠⁠​‍⁠​‌‍⁠​‍⁠​hạch cao bước vào, đặt lên bục giảng.​⁠‍​⁠​⁠​⁠​‍​⁠‌​⁠​⁠​⁠⁠⁠‍⁠‌​⁠⁠⁠​‌​⁠⁠​⁠⁠⁠​‌‍⁠‌⁠​⁠‌‍⁠​⁠⁠​⁠⁠​‍⁠​‌‍⁠​‍⁠​ Đó là bức tượng đầu của Michelangelo, một trong những “ông tổ” của họ.

- Đăng vài chương để cho bạn đọc dí deadline :v

Những nữ sinh vừa xem kịch hay lúc này lại xì xào: “Kiêu căng cái gì chứ?”

Đám nữ sinh lúc nãy hóa ra là bạn cùng lớp của nàng, giờ cũng đang tiến về lớp học.

Nàng khẽ gõ cửa, giọng nói ôn hòa của thầy Vương truyền ra: “Vào đi.”

Cô tóc xoăn lại cười: “Sợ là không phải không thích, mà là đã có người đứng sau rồi.”

Cố Hiểu Trì không để tâm, đeo user guest-bfeafc21c4cc đã lấy truyện từ goccuatien bảng vẽ, rời khỏi lớp.

Hội trưởng Trần càng ngạc nhiên, nửa tin nửa ngờ nhìn nàng. Cố Hiểu Trì chẳng giải thích, bỏ lại đám người, cầm điện thoại bước sang một bên.

“Cái gì?!” Thầy Vương giật mình, vội đi theo bản truyện từ goccuatien đã được user guest-bfeafc21c4cc lấy về thầy kia.

Nàng đến tòa nhà hành chính, tìm văn phòng trường ở tầng hai.

“Xin lỗi” Nàng lạnh lùng lên tiếng: “Tôi không hứng thú.”

Cố Hiểu Trì ở lại một mình, ôm dụng cụ vẽ, đứng trong văn phòng.

Lâu dần, kỹ năng tìm kiếm của nàng cũng được rèn giũa.

Con Bot QT Pro Max:

Cô gái tóc ngắn gần như bật khóc. Ba cô bạn, chắc là bạn thân của cô, từ góc khuất chạy ra, ôm vai an ủi.

Hôm ấy, nhận bộ màu, nàng lại hỏi: “Nhà tài trợ bí ẩn này rốt cuộc là ai?”

Thầy Vương gật đầu, lấy một hộp giấy đặt lên bàn: “Đây là đồ nhà tài trợ gửi cho em.”

Với vẻ ngoài như vậy, chiếc áo sơ mi trắng đã sờn bạc và đôi giày thể thao lấm bẩn của nàng dường như cố ý phối hợp với khí chất ấy, chẳng hề lộ vẻ túng thiếu.

Từ năm nhất, nàng đã đến đây vài lần, chẳng khó tìm.

Đúng lúc ấy, điện thoại trong túi Cố Hiểu Trì rung lên.

Nàng cúi nhìn chiếc hộp giấy cạnh thùng rác.

Trên mạng có nhiều thông tin triển lãm miễn phí và video dạy vẽ miễn phí. Cố Hiểu Trì xem ngấu nghiến.

Cô gái tóc ngắn đỏ mặt, nhưng vẫn bướng bỉnh, đuổi theo vài bước, chặn nàng lại: “Đàn chị, làm bạn trước cũng được mà.”

Từ khi vào đại học, nàng vừa học vừa làm thêm, quyết tâm tích cóp để trả nợ và đích thân cảm ơn nhà tài trợ.

Lúc thì điện thoại đời mới. Lúc thì dụng cụ vẽ đắt tiền. Ban đầu, nàng từ chối: “Quý quá.” Lần nào nàng cũng nói vậy.

“Chả trách nội dung truyện từ goccuatien đã được user guest-bfeafc21c4cc lấy kiêu ngạo thế, cứ như chẳng coi ai ra gì.”

Cố Hiểu Trì nhẹ nhàng user guest-bfeafc21c4cc đã lấy nội dung truyện tại goccuatien gạt tay cô ra: “Tôi không cần bạn.”

Nàng nhìn qua, là bộ màu phấn tiên mới nhất của truyện đã bị user guest-bfeafc21c4cc lấy từ goccuatien Faber-Castell, toàn cầu chỉ giới hạn hai nghìn bộ, giá hơn hai mươi nghìn tệ.

Bị ánh nắng gay gắt thiêu đốt, nàng cảm thấy chiếc áo sơ mi trên lưng ướt đẫm mồ hôi, lại phải tốn thêm bột giặt. Nghĩ đến đây, Cố Hiểu Trì nhíu mày, để cô gái đứng đó một mình, đeo bảng vẽ, bước nhanh về phía trước.

Nàng lấy ra, hóa ra là mẫu iPhone mới nhất. Hội trưởng Trần hơi ngạc nhiên.

Một cô buộc tóc đuôi ngựa thêm vào: “Hơn một năm nay, không biết bao nhiêu người tỏ tình với Cố Hiểu Trì, đàn ông, phụ nữ, cả thú cưng, vậy mà cô ta chẳng thích ai.”

Lời này không giả. Cố Hiểu Trì quả thực nổi danh.

Nàng đeo bảng vẽ trên lưng, đang đi về phía tòa nhà giảng đường thì bị một người chặn lại.

Cố Hiểu Trì chưa bao giờ nhận thêm tiền. Từ khi vào Học viện mỹ thuật, nhà tài trợ thường gửi đồ dùng sinh hoạt và dụng cụ vẽ.

“Alo” Nàng nghe máy.

Cố Hiểu Trì đành bản truyện từ goccuatien đã được user guest-bfeafc21c4cc lấy về nhận. Chỉ giữ những thứ cần thiết – một chiếc điện thoại để gọi cho bà, vài dụng cụ vẽ vì nàng thực sự không mua nổi.

Tan học, có lẽ lời khen của thầy càng kích thích đám nữ sinh. Giọng cô tóc xoăn trở nên chói tai: “Đi vội thế, không biết có phải chạy đi gặp đại gia không?”

Cố Hiểu Trì cầm viết chì, phác vài đường, rồi nhanh chóng vẽ trên giấy.

-----------

Cố Hiểu Trì lẩm nhẩm cái tên ấy trong lòng.

Nàng không rành giới giải trí. Đến Bắc Thành học đại học, nàng cũng chẳng quan tâm tin tức showbiz. Tên Cát Vĩ nàng từng nghe, nhưng không biết chính xác là ngôi sao nào.

Ở mục người gửi, ghi tên một công ty giải trí: [Công ty giải trí Orange. Kèm một số điện thoại]

Nam sinh đỏ mặt, đưa ra một hộp sô cô la: “Cố Hiểu Trì, cái này cho cậu.”

Cố Hiểu Trì cúp máy, vào lớp, tìm góc quen thuộc ngồi xuống.

Nàng không ngoảnh đầu, cứ thế rời đi.

Nàng đã thấy nó từ trước, vừa mở, kích thước chắc là hộp đựng bộ màu của nàng.

Đúng lúc đó, một bản truyện từ goccuatien đã được user guest-bfeafc21c4cc lấy về thầy khác gõ cửa văn phòng: “Có học sinh đánh nhau.”

Nàng không có laptop, nội dung truyện từ goccuatien đã được user guest-bfeafc21c4cc lấy nhưng sau một năm nhập học, nàng đã quen dùng máy tính để bàn ở thư viện.

Cố Hiểu Trì bước vào: “Chào thầy Vương.”

Điện thoại user guest-bfeafc21c4cc đã lấy nội dung truyện tại goccuatien là thầy Vương từ văn phòng trường gọi đến.

Kéo xuống dưới, Cố Hiểu Trì sững sờ.

Hơn nữa, Cố Hiểu Trì còn rất xinh đẹp. Dáng người cao gầy, đôi vai mảnh khảnh, khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ bằng bàn tay, bị mái tóc đen dài buông xõa che đi quá nửa. Đôi mày rậm, đúng chuẩn thẩm mỹ “lông mày tự nhiên” thời nay, kết hợp với đôi mắt đen trắng rõ ràng, chiếc mũi nhỏ mà thanh tú.

May mắn thay, từ cấp hai, nàng đã có một nhà tài trợ, chu cấp học phí và chi phí sinh hoạt hàng năm. Nếu không, nàng đã bỏ học từ tiểu học.

- Công ty giải trí Quả Cam xin phép cho mình sính ngoại chút dịch là Công ty giải trí Orange, ban đầu còn tính dịch là Orange Entertainment nhưng thôi chỉ đổi mỗi chữ Orange thôi. Tên công ty mà dịch Quả Cam nghe hơi kì kì.

Thư viện trường.

Tìm được phòng học vẽ phác thảo, nàng định bước vào thì lại bị một nam sinh đeo kính chặn ở cửa.

Nàng định vào lớp, nam sinh vội giải thích: “Chỉ là tặng cậu một hộp sô cô la bản truyện từ goccuatien đã được user guest-bfeafc21c4cc lấy về thôi, không có ý gì khác.”

Ánh sáng màn hình máy tính chiếu lên mặt Cố Hiểu Trì, khiến làn da nàng trắng trong như ngọc.

“Cố Hiểu Trì, tan học đến văn phòng user guest-bfeafc21c4cc đã lấy truyện từ goccuatien trường một chuyến.”

Một khuôn mặt xinh đẹp quá đỗi hiện ra.

Những thứ còn lại, nàng tìm một tổ chức, quyên góp ẩn danh cho các học sinh nghèo học vẽ khác.

“Từ năm nhất nàng ta đã bị đại gia bao nuôi, có khi từ hồi cấp ba.”

Bài đăng ghi, đó truyện đã bị user guest-bfeafc21c4cc lấy từ goccuatien là số của người quản lý Cát Vĩ, có thể liên hệ nếu muốn hợp tác thương mại.

Nếu dùng số công việc của người quản lý, hẳn việc tài trợ cho Cố Hiểu Trì là do Cát Vĩ chỉ đạo.

Cô tóc xoăn cố ý che miệng, nhưng giọng nói to rõ: “Nghe nói Cố Hiểu Trì sớm đã bị một đại gia bao nuôi rồi.”

Một cô tóc xoăn cười nói: “Hội trưởng Trần, có bao nhiêu cô user guest-bfeafc21c4cc đã lấy nội dung truyện tại goccuatien gái theo đuổi cậu, sao cứ phải đến đây để bị từ chối chứ?”

---

Cảm ơn người ấy, dù là ai, đã cho một đứa trẻ nghèo miền núi một đôi cánh.

Lần phác thảo này khó nhất ở cấu trúc khuôn mặt của Michelangelo. Cố Hiểu Trì nắm bắt tốt phối cảnh, vẽ được đôi mày cao và mắt trũng, thần thái trầm tư hiện rõ trên giấy.

Rõ ràng là nét thanh tú, nhưng bản truyện từ goccuatien đã được user guest-bfeafc21c4cc lấy về nàng lại toát lên khí chất lạnh lùng. Nàng ít cười, càng khiến người ta cảm giác xa cách ngàn dặm.

Nàng ghi lại số, ôm dụng cụ​⁠‍​⁠​⁠​⁠​‍​⁠‌​⁠​⁠​⁠⁠⁠‍⁠‌​⁠⁠⁠​‌​⁠⁠​⁠⁠⁠​‌‍⁠‌⁠​⁠‌‍⁠‌‍⁠​⁠​⁠​‌‍⁠‌⁠⁠​‍ vẽ, rời đi, tiện tay đóng c​⁠‍​⁠​⁠​⁠​‍​⁠‌​⁠​⁠​⁠⁠⁠‍⁠‌​⁠⁠⁠​‌​⁠⁠​⁠⁠⁠​‌‍⁠‌⁠​⁠‌‍⁠‌‍⁠​⁠​⁠​‌‍⁠‌⁠⁠​‍ửa văn phòng cho thầy Vương.

Nhưng thầy Vương khó xử: “Đây là mức chi tiêu bình thường của nhà tài trợ. Trả lại, bắt họ mua theo mức của em, chẳng phải làm phiền họ, phụ lòng tốt của họ sao?”

Lúc này Cố Hiểu Trì mới biết, nam sinh này là hội trưởng hội học sinh.

Giờ đây, vừa lên năm hai, Cố Hiểu Trì đã nhận không dưới vài chục lời tỏ tình.

Cát Vĩ.

Vì vụ việc ngoài cửa lớp, hôm nay tiếng xì xào trong lớp về nàng càng nhiều.

Những nữ sinh đi ngang qua, bề ngoài tỏ ra bình thản, nhưng thực chất đều liếc nhìn, che miệng thì thầm: “Lại nữa rồi, lại có người tỏ tình với cô ta.”

Thầy thầm cảm thán bản truyện từ goccuatien đã được user guest-bfeafc21c4cc lấy về trong lòng: Đúng là thiên tài.

Một cô gái nghèo khó từ một làng nhỏ miền Nam, lại là thủ khoa chuyên ngành trong kỳ thi n​⁠‍​⁠​⁠​⁠​‍​⁠‌​⁠​⁠​⁠⁠⁠‍⁠‌​⁠⁠⁠​‌​⁠⁠​⁠⁠⁠​‌‍⁠‌⁠​⁠‌‍⁠​⁠⁠‍⁠​‌⁠​‌‍⁠‍⁠ghệ thuật của Học viện mỹ thuật quốc gia năm đó.​⁠‍​⁠​⁠​⁠​‍​⁠‌​⁠​⁠​⁠⁠⁠‍⁠‌​⁠⁠⁠​‌​⁠⁠​⁠⁠⁠​‌‍⁠‌⁠​⁠‌‍⁠​⁠⁠‍⁠​‌⁠​‌‍⁠‍⁠ Thiên phú hơn người, ngay năm nhất, tranh của nàng đã được trưng bày tại triển lãm của nhiều giáo sư, khiến giới phê bình kinh ngạc.

Nàng do dự: “Cái này quý quá.”

Có người nhại giọng Cố Hiểu truyện đã bị user guest-bfeafc21c4cc lấy từ goccuatien Trì, giọng mỉa mai: “Tôi không cần bạn.”

“Đừng thấy nàng mặc đồ cũ, chỉ là giả vờ thanh cao trước mặt thầy cô, chứ bí mật dùng đồ chúng ta mua không nổi.”

Nàng mở Baidu, nhập tên “Cát Vĩ”, lướt qua lý lịch: [chưa đến ba mươi tuổi, đã là Ảnh hậu đại mãn quán, diễn xuất xuất sắc, đủ để tung hoành giới giải trí.]

Cố Hiểu Trì nhớ rõ hôm ấy mặt trời chói chang.

Rõ ràng đã khai giảng được một thời gian, ngày 22 tháng 9, đúng tiết Thu phân, vậy mà ánh nắng rực rỡ, tựa như mùa hè, làm người ta chóng mặt.

Học phí cả năm cũng chưa tới mức đó, Cố Hiểu Trì không dám nghĩ đến.

Cậu ta từng tìm hiểu, Cố Hiểu Trì ngày nào cũng mặc quần áo cũ, ăn ở truyện đã bị user guest-bfeafc21c4cc lấy từ goccuatien căn tin chỉ gọi một hai món chay, đúng chuẩn sinh viên nghèo. Vậy sao nàng lại dùng điện thoại đắt đỏ như thế?

Cố Hiểu Trì nảy ra ý nghĩ, đặt bộ màu xuống, nhặt hộp lên.

Khuôn mặt cậu ta đỏ bừng, không rõ vì nắng hay vì đã đứng chờ quá lâu trong hành lang râm mát.

Nàng nhìn khuôn mặt cậu, không quen biết, liền lạnh lùng bản truyện từ goccuatien đã được user guest-bfeafc21c4cc lấy về nhưng lịch sự đáp: “Cảm ơn, tôi không cần.”

Cố Hiểu Trì bước vào tòa nhà giảng đường, ánh nắng gay gắt biến mất, khiến nàng thở phào.

Nhà tài trợ của nàng cũng ẩn danh. Từ cấp hai đến đại học, nàng hỏi các thầy cô về họ, nhưng đều bị từ chối: “Nhà tài trợ muốn kín đáo, không muốn lộ danh tính.”

Số điện thoại nàng ghi lại ban đầu chẳng tìm ra gì. Sau gần một giờ cố gắng, nàng tìm thấy số đó trong một bài đăng cũ.

CHƯƠNG 1: TIN ĐỒN

Cố Hiểu Trì hiểu có người thích sự kín user guest-bfeafc21c4cc đã lấy nội dung truyện tại goccuatien đáo, nhưng không biết danh tính họ, sau này làm sao trả tiền?

Đánh giá chương
Trung bình: 0.00/5 · 0 lượt chấm

Bình luận chương

Đăng nhập để gửi bình luận.