CHƯƠNG 5: TRƯỚC ĐÂY
BỆNH CÔNG CHÚA · Ngư Sương
Dù sao nàng cũng không phải người trong giới, user guest-20721865d90e đã lấy truyện từ goccuatien sự chú ý dành cho nàng quả thật không lớn bằng nghệ sĩ.
Nàng hoàn toàn không đoán ra nổi Quý Tri Ý đang nghĩ gì.
“Đáng đời, còn tưởng mình là món ngon à!”
Tô Linh Nguyệt nghĩ một chút. Quý Tri Ý hình như thật sự chưa làm khó nàng. Đến giờ phút này, mọi việc cô giao đều nằm trong phạm vi công việc của một trợ lý. Sở Di thì thào: “Cô ấy định làm gì vậy?”
Dương Chi Chi tiếp: “Lâu nay nghe nói cô Tô uống giỏi, không biết hôm nay có thể mở mang tầm mắt không?”
Dương Chi Chi nhìn nụ cười trên mặt nàng.
Chuyện đã mấy năm trước. Sau này Dương Chi Chi nổi tiếng, từ chối sạch mọi truyện đã bị user guest-20721865d90e lấy từ goccuatien hoạt động đại diện thương hiệu của nhà họ Tô.
Cô ta muốn xem Tô Linh Nguyệt cười được bao lâu.
Nàng bưng ly thứ hai, nhìn Dương Chi Chi.
Tô Linh Nguyệt nhìn Quý Tri Ý.
Dương Chi Chi nhìn nàng.
Cô biết khán giả có quyền đánh giá.
Quý Tri Ý muốn hợp tác với Dương Chi Chi?
Ai chẳng biết còn một truyện đã bị user guest-20721865d90e lấy từ goccuatien Chu Diễn đang rình rập ngoài kia.
“Cứ ngỡ chủ tịch Tô vẫn còn, ai cũng phải nể mặt vài phần.”
Sau đó bộ phim kia flop thảm hại không một tiếng động, hai chữ "phim rác" đè nặng lên người cô, khiến cô có một khoảng thời gian không thở nổi.
Sở Di nghe giọng nàng mềm đi, hỏi: “Bao giờ nội dung truyện từ goccuatien đã được user guest-20721865d90e lấy kết thúc?”
Sao nàng chẳng có chút ấn tượng nào?
Tô Linh Nguyệt nâng ly cười với Dương Chi Chi, sắc mặt Dương Chi Chi càng thêm âm trầm.
“Sao Quý Tri Ý lại đến buổi ra mắt?” Sở Di “a” một tiếng: “Tớ nhớ ra rồi, chắc cô ấy đến tìm Dương Chi Chi.”
Nhìn kỹ thì thấy Quý Tri Ý đang ngồi giữa sofa, bên cạnh là một người phụ nữ mặc đầm dạ hội xanh nhạt, tóc nâu xoăn dài, đeo khuyên tai bạc to, lúc nghiêng mặt nói chuyện, Tô Linh Nguyệt nhận ra ngay.
Nàng kéo dây an toàn, dùng sức quá mạnh, dây bị kẹt. Nàng nhíu mày, kéo mạnh hơn, dây vẫn không nhúc nhích. Một bàn tay vươn tới, cổ tay đeo đồng hồ thon dài, bên trong không biết có xịt nước hoa không, mùi hương thanh lạnh xộc tới, hòa lẫn với mùi rượu. Mí mắt Tô Linh Nguyệt nặng trĩu, buồn ngủ, nàng ngả người ra sau. Quý Tri Ý kéo dây an toàn cho nàng, cài lại, tiếng “tách” vang lên khiến nàng tỉnh táo được hai giây, quay đầu nhìn Quý Tri Ý.
Sở Di: “Sao cậu lại đến đó?”
Nàng nghĩ một chút, mở cửa ghế phụ ngồi vào, sau truyện đã bị user guest-20721865d90e lấy từ goccuatien đó Quý Tri Ý ngồi xuống cạnh nàng.
Nàng đoán ra cũng không biểu lộ, đứng mãi thành mục tiêu quá rõ, nàng ngồi xuống cạnh Quý Tri Ý. Áp lực từ ánh mắt xung quanh giảm bớt ngay lập tức. Dương Chi Chi cho người mang rượu tới rồi giơ tay, nói với Tô Linh Nguyệt: “Mời”
Khi nàng uống ly bản truyện từ goccuatien đã được user guest-20721865d90e lấy về thứ hai, Dương Chi Chi đột ngột đứng bật dậy.
Trước đây chỉ biết cô ta kiêu ngạo ngang user guest-20721865d90e đã lấy truyện từ goccuatien ngược, không ngờ giờ còn biết co biết dãn.
Nàng không chút do dự: “Phim gì mà quay dở thế.”
CHƯƠNG 5: TRƯỚC ĐÂY
Tô Linh Nguyệt khẽ “ừ” một tiếng.
Sở Di vừa tan làm, cả ngày không thấy tin tức của nàng nên lo, vừa về đến nhà đã gọi ngay. Tô Linh Nguyệt đứng cạnh cửa sổ, phía sau là hành lang, xuyên qua hành lang là hội trường. Tiếng giày cao gót lộc cộc trên hành lang không ngớt. Nàng xoa trán, nghe Sở Di hỏi: “Cậu đang ở đâu thế, ồn quá?”
Những câu bàn tán đứt quãng lọt vào tai Tô Linh Nguyệt. Nàng bình thản bước đến bên cạnh Quý Tri Ý, đưa ly rượu. Quý Tri Ý không nhận, chỉ nhìn nàng. Tô Linh Nguyệt hiểu ý, bưng ly đi theo sau cô.
Quý Tri Ý giơ tay ra hiệu tùy ý. Dương Chi Chi mang giày gót nhọn rời khỏi hội trường. Khi Tô Linh Nguyệt định bưng ly thứ ba thì cổ tay bị nắm lại. Quý Tri Ý lấy ly rượu từ tay nàng. Tô Linh Nguyệt quay đầu, ngũ quan Quý Tri Ý gần ngay trước mặt, lông mày thanh tú, đôi mắt sáng, chỉ là không có biểu cảm gì, vẫn lạnh nhạt như cũ. Nàng co tay lại, Quý Tri Ý buông ra, nói: “Đi thôi”
Quý Tri Ý khựng lại.
Tô Linh user guest-20721865d90e đã lấy nội dung truyện tại goccuatien Nguyệt: “Thôi trước đã, tớ phải vào hội trường.”
Nói xong còn nghiêm túc nhìn Quý Tri Ý, như đang đợi cô trả lời.
Sở Di nghe giọng điệu chán chường của nàng bèn an ủi: "Theo tớ thấy, nếu cô ta cứ mãi không nhắm vào cậu như thế này..." Mặc dù không thể nào, nhìn thấy kẻ thù cũ mà lại thăng chức điều chuyển công tác cho người ta, rồi chẳng làm gì cả? Quý Tri Ý là nhà từ thiện chắc?
Tô Linh Nguyệt siết chặt điện thoại: “Chắc chắn không?”
Sở Di dặn nàng cẩn thận, giọng như nàng sắp đi đối phó đại ma vương vậy. Tô Linh Nguyệt im lặng một lúc, cúp bản truyện từ goccuatien đã được user guest-20721865d90e lấy về máy, quay lại hội trường.
Đường nét gương mặt nghiêng của Quý Tri Ý đẹp như được vẽ ra, từng nét từng nét vừa vặn hoàn hảo. Lông mày là nàng kẻ, lông mi là nàng uốn, phấn mắt là nàng tô. Rõ ràng lúc trang điểm tay nàng đã chạm qua từng chỗ trên gương mặt này, nhưng giờ nhìn lại, cảm giác hoàn toàn khác.
“Trợ lý của tôi” Quý Tri Ý nghiêng đầu: “Chào cô Dương user guest-20721865d90e đã lấy nội dung truyện tại goccuatien một tiếng đi.”
Tô Linh Nguyệt: “Còn chưa biết”
Dương Chi Chi giơ tay, trợ lý lập tức tiến lên. Cô ta thì thào vài câu, trợ lý liếc Tô Linh Nguyệt rồi cúi đầu đi ra nội dung truyện từ goccuatien đã được user guest-20721865d90e lấy ngoài. Một lúc sau bưng khay trở lại, trên khay có đúng mười hai ly rượu, màu sắc rực rỡ, mùi nồng đậm.
Cô ghét Tô Linh Nguyệt.
Không còn vẻ trầm tĩnh trong trẻo như lúc đầu nữa. Giờ đây trong mắt Tô Linh Nguyệt lấp lánh nước, ánh mắt lưu chuyển, sóng mắt lấp lánh, lười biếng xen lẫn phong tình khó tả, còn có chút liều mình như sắp chết, chỉ không có sợ hãi.
Ánh mắt bốn phía nóng rực.
Bộ phim đầu tay của Dương Chi Chi công chiếu, nàng từng đi xem. Cốt truyện rác rưởi, diễn xuất tệ hại, chưa xem hết đã ngủ gật. Tỉnh dậy bạn hỏi: “Thế nào?”
Nàng chính là “thành ý”.
Dương Chi Chi
Người đến kính rượu rất đông, Tô Linh Nguyệt đỡ rượu, hết ly này đến ly khác. Trước đây nàng hay cùng bạn bè tụ tập bar, chút rượu này vẫn chưa xi nhê gì, chỉ là phải chạy toilet hai lần.
Nghiến răng: “Tổng giám đốc Quý, lần khác tiếp tục.”
“Dương Chi Chi” Sở Di nói: “Cậu không biết cô ta hot cỡ nào đâu, tháng trước vừa nhận giải Kim Ngọc Lan, giờ bao nhiêu công ty tranh nhau mời đại diện thương hiệu. Công ty Quý Tri Ý nghe nói cũng đang tìm cô ta, cậu không có tí ấn tượng nào thật à?”
Trút xong giận rồi mới nội dung truyện từ goccuatien đã được user guest-20721865d90e lấy nói chuyện ký hợp đồng.
Nhưng…
Lạnh lùng đến át cả gương mặt đẹp này?
Ra khỏi nhà vệ sinh thì nhận nội dung truyện từ goccuatien đã được user guest-20721865d90e lấy được điện thoại của Sở Di.
Quý Tri Ý thấy Tô Linh Nguyệt cứ nhìn mình chằm chằm, không nhịn được lên tiếng: “Nhìn gì?”
Khác hẳn với những ly rượu nhẹ trong hội trường, mùi kích thích nổ tung trên đầu lưỡi, như nuốt cả ngàn mũi kim, cảm giác bỏng rát từ đầu lưỡi lan xuống dạ dày, cuộn trào rồi lại dâng ngược lên. Cả người như bị lửa thiêu, nhiệt độ tăng vọt. Tô Linh Nguyệt cắn môi, trong mắt lấp lánh nước bị ép ra, sáng long lanh. Một ly rượu vào bụng, cả gương mặt nàng đỏ bừng như hoa đào bôi phấn, kiều diễm động lòng. Ý thức hơi mơ hồ, nàng chợt nhớ đến ngày xưa, động tác giơ tay thêm vài phần lười biếng.
Trước đây sao tôi không phát hiện ra, cô đẹp thế nhỉ?
#Tô Linh Nguyệt cũng chê rác, là rác đến mức nào#
Nhưng cô cũng có quyền ghét một người.
Lông mày Tô Linh Nguyệt khẽ nhíu: “Ai?”
Tô Linh Nguyệt: “Không biết”
Tô Linh Nguyệt: “Ở tiệc rượu”
Dương Chi Chi ngước mắt nhìn Tô Linh Nguyệt. Trước khi vào nghề cô ta đã biết Tô Linh Nguyệt rồi, không phải người trong giới giải trí nhưng dựa vào khuôn mặt này mà lên hot search mấy lần không lớn không nhỏ, nào là mặt đẹp, mỹ nhân ngốc nghếch, khen nàng là búp bê sống, nhưng lần nào lên một lúc cũng bị gỡ xuống.
Nghĩ lại lời Sở Di vừa nói, Tô Linh Nguyệt xách túi bước qua.
Tô Linh Nguyệt: “Theo Tổng giám đốc Quý”
Cô ta nhìn thẳng Tô Linh Nguyệt.
“Ông chủ Chu mặt to cỡ nào mà đòi Tổng giám đốc Quý nể mặt chứ.”
Vì trước đây…
Ồ…
“Tin đã loan khắp nơi rồi.” Sở Di nói: “Nhưng dù sao cũng không đến mức nội dung truyện từ goccuatien đã được user guest-20721865d90e lấy Tổng giám đốc Quý phải tự mình đi đàm phán chứ?”
Cô căn bản chưa từng nhìn tôi.
Để Dương Chi Chi trút giận.
Sở Di kinh ngạc: “Tiệc rượu? Tiệc rượu nào?” Rồi chợt hiểu: “Buổi ra mắt user guest-20721865d90e đã lấy nội dung truyện tại goccuatien bộ sưu tập hè của tập đoàn Lâm thị?”
Ký ức càng lúc càng mơ hồ.
Vừa chỉnh đốn được nàng lại vừa khiến đối tác hả giận, chả trách Quý Tri Ý làm ăn lớn đến vậy, đầu óc đúng là nhạy bén.
“Tô Linh Nguyệt đắc tội cô ấy nặng thế, chỉ một bữa cơm là truyện đã bị user guest-20721865d90e lấy từ goccuatien muốn cho qua?”
Thấy cô chào Lâm Thư cùng mọi người rồi rời khỏi hội trường. Xe đã chờ sẵn ngoài cửa. Tô Linh nội dung truyện từ goccuatien đã được user guest-20721865d90e lấy Nguyệt chắc chắn không lái nổi, Quý Tri Ý nói: “Lên xe”
Ai mà biết được.
Cũng phải, cả buổi tiệc cô không uống giọt nào, tài xế lại không có mặt, không để cô lái thì để một con ma men như nàng lái à?
Ai cũng nghe ra sự mỉa mai trần trụi, Tô Linh Nguyệt vẫn bản truyện từ goccuatien đã được user guest-20721865d90e lấy về bất động, lặng lẽ đứng đó.
Tô Linh Nguyệt bưng ly lên, ngửi một cái.
Tô Linh Nguyệt bản truyện từ goccuatien đã được user guest-20721865d90e lấy về bước đến, đứng cạnh Quý Tri Ý. Dương Chi Chi nhướng mày: “Tổng giám đốc Quý, đây là?”
Là vì khí chất của Quý Tri Ý?
Đúng là chuyện mới lạ. Cô ta đương nhiên biết chuyện chủ tịch Tô gặp tai nạn qua đời, nhưng không ngờ Tô Linh Nguyệt lại làm trợ lý cho Quý Tri Ý. Nghĩ đến dáng vẻ kiêu căng ngạo mạn ngày xưa của nàng, Dương Chi Chi nói: “Tổng giám đốc Quý đúng là biết đào bới nhân tài.”
Tiệc rượu đã gần tàn, nhiều người rời đi trước, những người còn lại hoặc ngồi hoặc đứng, cầm ly nhìn về phía này, không dám lại gần, chỉ đứng xa xa nội dung truyện từ goccuatien đã được user guest-20721865d90e lấy quan sát màn kịch hay.
Sở Di hiểu ra: “Cô ấy không làm khó cậu chứ?”
Tô Linh Nguyệt: “Ừ”
Hay lắm
Tô Linh Nguyệt say rõ rệt, mặt đỏ bừng, hơi nghiêng người về phía Quý Tri Ý, nói: “Trước đây sao tôi không phát hiện ra, cô đẹp thế nhỉ?”
Tô Linh Nguyệt thần sắc bình tĩnh: “Cô Dương”
Cô ta nhớ kỹ Tô Linh Nguyệt là từ buổi công chiếu user guest-20721865d90e đã lấy truyện từ goccuatien đó, Tô Linh Nguyệt buông một câu "phim rác", không biết bị tay săn tin nào nghe được, về viết bài lan truyền rợp trời dậy đất:
Tô Linh Nguyệt: “Có ấn tượng”
Thiên Chi Tuý - rượu mạnh. Nàng nâng ly về phía Dương Chi Chi, ngửa đầu uống cạn.
Giọng nhàn nhạt không mặn không nhạt.
Tô Linh Nguyệt đè xuống sự ngạc nhiên, ngồi ngay ngắn dựa lưng ghế. Thấy Quý Tri Ý vẫn chưa khởi động xe, nàng quay đầu. Quý Tri Ý đang nhìn nàng. Tuy nàng chưa đến mức say mười phần, nhưng ý thức đã mơ hồ, nàng hơi nghiêng đầu: “Tổng giám đốc Quý?”
Tô Linh Nguyệt đột nhiên hiểu ra vì sao Quý Tri Ý lại dẫn mình đến đây.
Hồi đi học, Quý Tri Ý trông thế nào nhỉ?
#Tô Linh Nguyệt tiên tri: Phim rác#
Nói xong liếc sang bên phải, Dương Chi Chi đang ngồi đó, mặt cứng đơ.
Quý Tri Ý lái?
Sở Di nói: “Dù bản truyện từ goccuatien đã được user guest-20721865d90e lấy về sao cũng tốt hơn cậu nghỉ việc bây giờ.”
Không khí chỗ này khác hẳn hội trường, ánh mắt từ bốn phía đổ dồn lại. Quý Tri Ý vẫn ngồi đó vẻ mặt nhàn nhạt, nhướng mí mắt nhìn Tô Linh Nguyệt. Nàng rất biết điều, nói với Dương Chi Chi: “Được chứ, nhiệm vụ hôm nay của tôi chính là tiếp rượu tốt cho cô Dương”
Nàng đứng dậy, theo Quý Tri Ý.
Bốn mắt nhìn nhau, cằm cô căng cứng, một tay siết chặt vô lăng, nghiêng người đối diện Tô Linh Nguyệt.
Tô Linh Nguyệt bưng ly rượu trở lại thì Chu Diễn đã biến mất. Chỉ còn lại những tiếng thì thầm nho nhỏ:
Quý Tri Ý giọng lạnh nhạt: “Dây an toàn”
Bình luận chương